Chương 14: ~~chap 14~~

Hello, chap 14 đã ra lò!

Tôi cũng chả nghĩ ra cái gì để nói, thôi thì đọc truyện vui vẻ nha các tình yêu.

Have a nice day!

Tôi nằm im trên giường, mở to mắt nhìn lên trần nhà.

Tôi nhìn vào đồng hồ, mới có 5h30' sáng.

Đã 2 ngày kể từ khi tôi gặp người có gương mặt giống mẹ đó và cũng đã 2 ngày tôi không thể chợp mắt đựơc, cũng như chưa 1 lần nào tôi quên người phụ nữ ấy.

Tôi lật chăn, cũng phải dậy thôi, tôi cần đi giao báo nữa.

"Cạch!"

Cửa sổ mở tung. Cơn gió lạnh bất chợt ập tới làm tôi rùng mình, lạnh thật đấy.

Tôi lật đật tiến về chỗ quyển lịch treo tường, làm cái việc mà sáng nào cũng làm đó là xé lịch.

Ừm, cũng là tháng 10 rồi.

Tôi đánh răng rửa mặt nhanh chóng, mặc đại cái quần jean với áo khoác hoddie màu trắng mỏng ở ngoài, đội chiếc mũ lưỡi trai màu xanh đậm rồi trùm mũ áo lên gĩư ấm.

Xỏ vội đôi giày, tôi dắt cái xe đạp cà tàng ra khỏi nhà.

Cần phải nhanh lên, nếu không sẽ chẳng còn báo mà giao mất.......

Lấy báo xong xuôi, tôi đạp xe đi từng nhà của khu phố Yên Bình, ném báo vào phiá trong như mọi ngày chủ nhật khác.

Haizzzz, cuối cùng thì cũng phát hết báo, mệt thật đấy!

"Cho mày chết này, con khốn!"

Bất chợt, tiếng động phát ra từ một con hẻm gần đó khiến tôi giật mình, dắt xe đạp tấp vào một bên đường rồi chạy tới gần hẻm nghe ngóng tình hình.

Gì.. gì thế này?

Trước mắt tôi là cảnh tượng một cô bạn có lẽ trạc tuổi tôi, đang trong tình thế đầu tóc rũ rượi, ngồi phệt vào một góc tường, vài chỗ trên người bị xây xát, có chỗ máu còn chảy bê bết trông rất đáng sợ.

Đối diện với cô bé đó là một nhóm người có vẻ bặm trợn, cơ bắp đầy mình, xăm trổ khắp mọi nơi trông đến sợ. Tên đầu sỏ đang đứng quát tháo cô bạn kia.

"Mày nhớ tao nói gì không hả con nhãi??!" Tên đầu sỏ cúi người xuống, lấy tay vuốt ve quanh gương mặt của cô bạn kia, cười khẩy.

Cô bé đó vẫn duy trì hơi thở khó khăn, không nói gì cả.

"Tao nói, nếu mày không kiếm đủ tiền và giả tao trong ngày hôm nay, thì phải làm gì, nhớ chứ?!" Hắn cười man rợ.

"Phải hiến thân cho bọn tao đấy." Một tên khác phụ họa.

Cái gì cơ? Hiến thân á? Chỉ vì không kiếm đủ tiền để giả nợ sao?!

"À, nhưng nói cho mày biết trước mà lường, tao bị HIV đấy!" Hắn nhếch mép, rồi chợt hơi xị mặt "À không, nó đã chuyển sang AIDS đựơc 2 ngày rồi! Khốn kiếp! Thú vị chứ?!"

Tên đầu sỏ liếm mép, tiến gần tới chỗ cô gái. Đám du côn đó cũng bắt đầu lấy tay sờ vào người cô bạn...

Cô gái đó mặt mũi tái mét, nhưng dường như không còn đủ sức lực để làm gì cả. Cứ để mặc kệ cho bọn du côn tung hoành trong bất lực.

Không hay rồi, tôi phải làm gì đó thôi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!