Xin chào, Cậu là của tôi bây gìơ và mãi mãi đã comeback vào mùng 8/3 đây. ^^
Thực sự thì những người đọc truyện của tôi hầu hết là con gái, à không, tất cả đều là con gái mới đúng. Nên đây xem như là món quà cho tất cả mọi người.
Cảm ơn các bạn, đọc truyện vui vẻ nhé và Have a nice women day! ^^
Ánh nắng yếu ớt của mùa đông xuyên qua ô cửa kính trong suốt của chiếc xe bus , những đợt gió lạnh buốt cứ nối đuôi nhau tràn về...
Tôi bước lên xe bus, làm cái việc như mọi ngày đó là chào bác tài xế, tìm hàng ghế cuối quen thuộc..
Nhưng... có một kẻ tới sớm hơn tôi, cậu ta đang ngồi trên dãy ghế cuối, lấy quyển sách úp lên mặt, đeo chiếc heacphone màu đỏ đen.
Ở đó.... là học sinh mới à??
Tên đó mặc đồng phục trường tôi mà.
Bình thường, học sinh trường Karishma chỉ có mình tôi là đi chuyến xe số 19 này, bây gìơ còn có thêm một ngừơi nữa.
Thôi kệ, chẳng quan tâm làm gì nữa...
Tôi cũng tới gần hàng ghế cuối, ngồi sát vào phía bên trái xe, đeo cái tai nghe màu trắng lên..
"Chúng ta có vẻ duyên phận nhỉ?" Giọng nói trầm theo gío vang tới tai tôi.
Tôi nhíu mày, sao nghe giọng người này quen quá nhỉ?!
Hình như là... tên biến thái...
Tên đó từ từ hạ quyển sách xuống, nhìn tôi kèm theo một nụ cười nhếch mép.
Vâng, chính xác là tên biến thái!
Hic, công nhận là duyên phận thật. À không, cái này phải gọi là oan gia ngõ hẹp mới đúng. Thôi, tốt nhất là lơ cậu ta đi, coi như không quen biết.
"Này, cậu báo đáp người ta thế à? Hôm qua tôi là người cứu cậu đấy!" Hắn ta nhăn mặt
Xì, thì sao?
"Ô thế hóa ra cậu là người cứu tôi à?!" Tôi tròn mắt ra bộ ngạc nhiên. "Vậy mà tôi cứ nghĩ là thằng biến thái bị điên nào đó rảnh rỗi nhảy xuống bể bơi giữa trời đông rét buốt vô tình gặp tôi nên vớt lên cơ!"
"Hừ!" Hắn bực bội "Nếu nói thế thì có nghiã là cậu cũng là kẻ bị điên còn gì?!"
"Ơ, nhưng mà ai ở đấy cũng thấy tôi bị trượt chân nên ngã xuống mà. Cậu nghĩ ai cũng như cậu chắc." Tôi lè lữơi, khẽ cười.
"Cậu..." Hắn cứng họng
"Mà này, cậu tên gì?!" Tên biến thái đột ngột chuyển chủ đề.
Tôi không nói gì, chỉ hơi nhăn mặt, lấy tay cầm bảng tên giơ lên, đồng thời nâng vai trái lên thay cho câu trả lời.
Cậu ta "à" lên một tiếng rồi nói :
"Tôi tên Nguyễn Hoàng Phong, lớp 10a2"
Hừ, ai quan tâm chứ!
Tôi tăng âm lượng của cái mp3 lên, ngoảnh mặt đi chỗ khác.
"Cậu là học sinh thi vào trường với điểm tuyệt đối à?!" Hoàng Phong hỏi tôi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!