E hèm, điều đầu tiên muốn nói là : HAPPY NEW YEAR
Nhoằng cái Tết đã đến sát mũi rồi. Tôi biết là đăng chap vào thời điểm này sẽ không có mấy ai quan tâm đâu nhưng mà cố gắng tận dụng khoảng thời gian nghỉ tết để viết liền vài chap (nếu có thể ) rồi sau tết cho mọi người đọc cho thỏa :3
Thôi thì mọi người đọc truyện vui vẻ. Có một cái tết an lành bên những người thân yêu nhé ^^
Tôi ngáp dài một cái, mệt thật đấy.
Bây giờ là 7h tối, bình thường thì vào gìơ này tôi sẽ đi làm thêm, nhưng hiện tại thì tôi đang ngồi bần thần ở nhà, bên cạnh là Diệu Anh đang xoay đi xoay lại người tôi tìm ra một bộ quần áo nào đó đẹp để tôi mặc tới bữa tiệc kia.
Hồi trước khi đi cùng Quốc Thiên, cậu ta mua cho tôi một loạt bộ quần áo, nhưng đa số đều là váy, chỉ có vài bộ là quần, sau đó thì Diệu Anh cũng mua cho tôi một đống quần áo phụ kiện đủ kiểu. Và vì thế, tôi đang trong tình trạng bội thực quần áo cấp tính nên cũng không cần mượn đồ của Diệu Anh nữa.
"Làm ơn đi, Diệu Anh" tôi lại ngáp " Mày đã xoay đi xoay lại tao gần nửa tiếng rồi đấy, chọn bừa một bộ cũng đựơc mà!"
"Bừa là bừa thế nào?!" Diệu Anh nhíu mày "Bây gìơ mày là bộ mặt của trường, phải ra dáng một chút chứ!"
Haizzzzz, thế nào cũng được.
"Ê, nhưng mà vụ tên tao có trong danh sách thi Miss Teen ý, là mày làm à?!" Tôi bất giác quay sang hỏi Diệu Anh.
Cánh tay Diệu Anh hơi ngừng lại một chút, mặt thoáng nét ngạc nhiên:
"Chứ không phải mày tự đăng kí hả?!"
"Nghĩ gì? Tao thậm chí còn chẳng quan tâm đến nó. Sao mà đi đăng kí được?" Tôi dẩu môi, lắc đầu nguầy nguậy
Diệu Anh gật gù ra vẻ "cũng đúng", tay chống cằm.
"Vậy thì ai làm chứ?!"
"Là tao!" Tiếng nói đập thẳng vào tai
Ôi mẹ ơi hết hồn! Thiếu tí nữa thì tim nhảy ra ngoài, cái thằng cha Khánh Minh điên khùng này!
Ơ nhưng mà..."là tao" nghĩa là nó là người đăng kí "hộ" tôi đấy hả?
Tôi và Diệu Anh mặt nghệt ra nhìn nhau, không hẹn mà cùng quay sang nhìn Khánh Minh.
"Nói chung là tao là đứa đăng kí cho mày, ok? Hai bà nội làm ơn nhanh lên, chỉ còn 20 phút nữa không đến kịp là muộn đấy. Lúc đấy thì đứng ngoài cửa mà làm ăn xin !" Nó nghiêm giọng
Ô thế hóa ra nó chơi xỏ mình mà mình không biết à??!!
Mặt tôi đơ toàn tập!
"Đây, mày mặc bộ này đi, không có quyền phản kháng đâu đấy, nhanh lên không muộn gìơ." Diệu Anh dúi vào tay tôi một cái túi, đẩy tôi vào phòng.
-------
Tất cả nằm đúng như trong dự đoán của tôi, bữa tiếc này quá sức ảm đạm, vậy mà vẫn thu hút đông đảo người tới dự. Toàn là mấy thiếu nữ biết chăm chút và vài chàng công tử bột kiêu ngạo.
Mọi thứ đều lộng lẫy như đang lạc vào trong một cung điện nguy nga. Ánh đèn chùm màu vàng rọi sáng rực khắp căn phòng, tạo nên một về thăng trầm huyền bí. Nhưng với tôi lúc này, nó thực sự ... là một chất xúc tác gây buồn ngủ ghê gớm !!!
Tôi ngồi một góc cạnh Khánh Minh, Diệu Anh đã đi cùng anh nào đấy từ bao gìơ rồi.
Cái con này không biết có phải bạn mình không hay nữa. Nó bắt tôi chơi nguyên một cây hồng. Cứ cho dù là tôi đã thích ứng được với việc mặc váy thì cũng không thể nào chấp nhận nổi cái việc đi giày cao gót. Bằng chứng là chân tôi chỉ đi từ nhà ra xe nhà Khánh Minh và từ xe nhà Khánh Minh đi vào trong này, chân đã bầm tím. Nhưng cũng may nó còn thương tôi lấy cho tôi một đôi giày bánh mì dạng nâng gót màu trắng.
Thế là chân tạm thời được nghỉ ngơi.
Khánh Minh ngồi vắt chân, lưng dựa tường, hai khuỷu tay chống lên ghế, ngồi bấm bấm con galaxy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!