Chương 10: ~~chap 10~~

Xin chào, tôi đã quay lại sau gần 2 tháng dài ngoằng ngoẵng đây, tính đăng chap này nhanh hơn nhưng hóa ra còn lâu hơn chap trước do cái bệnh lười tái phát.

À, nhân đây tiện thể nói tới việc chap mới, thừa nhận là tôi lười chảy thây ra vì thế không thể định kì ngồi viết cho đến ngày đã hẹn là sẽ đăng lên được. Vì thế hỏi khi nào có chap mới thì tôi cũng không biết, vì nếu nói ra 1 mốc thời gian nào đó tôi sẽ chẳng thể hoàn thành đúng lúc đó được và sẽ trở thành kẻ hứa xuông thôi.

Cảm ơn vì đã ủng hộ truyện của tôi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

----------

Tôi gài chiếc cavat màu đen vào bên trong chiếc áo len gile trắng sữa , cài khuy áo ở cổ tay của chiếc áo sơ mi ở trong, chỉnh lại tóc tai thật gọn gàng. Đây cũng là đồng phục của trường mặc vào những ngày se lạnh.

Vì hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng của năm học cấp 3, nên ít nhất trông tôi cũng phải chỉnh tề một chút. Hơn nữa, tôi sẽ đại diện là lớp học sinh mới của trường có thành tích tốt lên phát biểu, vì thế điều này càng quan trọng.

Mà nhắc đến việc này lại nhớ. Thực sự phải gọi là vô cùng vô cùng bất đắc dĩ tôi mới phải làm việc này...

"Trần Nguyệt Linh!"

"Ơ... dạ, có em!" Tôi đang lơ mơ, bỗng tiếng gọi làm tôi giật bắn mình đứng phắt dậy

"Tôi muốn nhờ em một việc!" Cô Trúc nhìn tôi

Việc? việc gì? Giáo viên gì lại nhờ việc học sinh? Mà còn nhờ công khai thế này.

"Dạ, cô cứ nói."

"Trường chúng ta sắp làm lễ khai giảng, mà như mọi năm thì ngày khai giảng đều có học sinh xuất sắc nhất khối lên phát biểu." Cô nói tiếp

"Vâng, thì sao ạ?" Tôi đơ mặt

"Ý tôi là tôi muốn em lên phát biểu với cương vị là học sinh xuất sắc nhất khối 10." Cô Trúc nghiêm mặt

"Em? Sao lại là em mà không phải ai khác hả cô?"

"Em thi vào trường với số điểm gần tuyệt đối!" Cô Trúc mặt nghiêm nghị

"Sao cô không lây bạn nào có điểm tuyệt đối ấy ạ!" Tôi tiếp tục đôi co

Cô Trúc cau mày nhìn tôi

Bụp!

"Au!" Tôi khẽ rên lên, quay xuống lườm Khánh Minh vì dám đá vào chân tôi

Tôi nhăn nhó, thầm xuýt xoa cái chân đáng thương. Khánh Minh nhìn tôi rồi lắc đầu ý nói: đừng có đôi co nữa nếu không muốn trút họa.

Tôi quay lên nhìn cô Trúc, mặt ủ rũ: "Vâng, em biết rồi thưa cô!"

Lông mày của cô dãn ra, nhìn tôi cười :

"haha, cố lên nhé!"

Và thế là... một cách vô lí và bất đắc dĩ đến dã man. Tôi sẽ là người "vinh dự đại diện cho khối 10 lên phát biểu"......

Tôi bước lên chiếc xe buýt màu xanh, cười híp mắt nhìn bác tài:

"Cháu chào bác! Hôm nay bác làm ca sáng ạ?!"

"Ừ, bác đổi ca để chiều nghỉ, cháu đi học sớm thế?" Bác tài xế cũng quay lại nhìn tôi cười

"Dạ, hôm nay trường cháu khai giảng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!