Chương 8: Hoa Hoa

Hôm sau là Chủ nhật, đêm qua An Tinh trằn trọc mãi, lúc xuống lầu ăn sáng vẫn còn chút uể oải.

An Chiêu Minh liếc nhìn cậu con trai đang cúi gằm mặt vào bát, liếc thêm lần nữa rồi khó chịu lên tiếng: "Rốt cuộc tối qua con gặp phải chuyện gì thế?"

An Tinh cố gắng tỉnh táo hơn chút, do dự một lát, cuối cùng vẫn kể lại chuyện tối qua.

"... Mấy người đó thật quá đáng! Tài sản bố mẹ người ta để lại, không cho con thì cho ai? Đã thế còn thuê côn đồ đến vây đánh người ta, quá không phù hợp với giá trị cốt lõi xã hội chủ nghĩa rồi!"

An Chiêu Minh chỉ nghe kỹ mấy câu đầu, xác nhận con trai mình không bị liên lụy hay thương tích gì mới yên tâm, nhưng cũng không quên giáo huấn vài câu.

"Chuyện nhà người ta, con cũng đừng chỉ nghe lời cậu con trai đó nói rồi tin hết. Biết đâu còn có ẩn tình khác? Còn con nữa, tối qua không biết chú ý an toàn gì cả..."

"Không phải vậy đâu ạ!" An Tinh không nhịn được phản bác.

"?"

"Thấy người ta bị côn đồ vây đánh mà con cũng dám lao vào, sao bố không biết nhà mình lại sinh ra một cao thủ võ lâm nhỉ!" Bố An nghiêm mặt nói.

An Tinh phồng má, không vui nhìn An Chiêu Minh, hai người hoàn toàn không cùng một kênh.

"Tinh Tinh nhà mình lương thiện, đây là chuyện tốt mà." Thẩm Anh cười híp mắt xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ của con trai. "Thấy chuyện bất bình ra tay giúp đỡ không có gì sai, mẹ nghĩ cậu con trai hôm qua chắc chắn cũng rất cảm kích việc con ra tay cứu giúp."

"Nhưng cũng như bố con nói, lần sau làm việc nghĩa hiệp, nhất định phải chú ý an toàn nhé."

Xem mẹ nói chuyện khéo chưa kìa! An Tinh làm mặt quỷ với bố An.

"Con biết rồi ạ!"

Do dự một lát, An Tinh không nói thêm gì về Ninh Vinh nữa.

Một là khi đưa tin về chuyện nhà họ Ninh, báo chí đã xử lý bảo mật quyền riêng tư, theo lý mà nói, cậu không nên biết những chuyện xảy ra trên người Ninh Vinh.

Hai là, An Tinh cũng muốn bảo vệ chính mình.

Nếu cậu liên tục nhắc đến Ninh Vinh trước mặt bố mẹ, sau này khi chân tướng phơi bày... liệu họ có nghi ngờ cậu đã sớm biết chuyện bị bế nhầm hay không?

An Tinh tin tưởng bố mẹ, nhưng cậu không muốn thử thách bản tính con người.

Vì thế tối qua, cậu thậm chí không trao đổi thông tin liên lạc với Ninh Vinh. Đợi sau này Ninh Vinh được tìm về, cũng không nên có sự can thiệp của cậu.

Thiếu niên ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, dáng vẻ rất đỗi nghe lời, khiến An Chiêu Minh và Thẩm Anh đều mềm lòng. An Chiêu Minh cũng vươn tay xoa mái tóc xoăn nhỏ của con, giọng điệu chân thành: "Gặp người thì phải giữ thêm chút cảnh giác, đừng dễ tin như vậy. Ngoài kia người xấu nhiều lắm, chuyên lừa mấy đứa ngốc như con đó."

An Tinh: ...

An Tinh không phục, thậm chí còn cảm thấy rõ ràng mình rất thông minh.

Khổ nỗi vợ chồng nhà họ An đều cảm thấy cậu là một đứa trẻ ngốc nghếch, cứ phải khuyên nhủ tận tình, sợ cậu bị đàn ông bên ngoài lừa gạt.

Ăn xong bữa sáng, lọn tóc xoăn trên đỉnh đầu An Tinh cũng ỉu xìu xuống.

An Chiêu Minh không phải người cuồng công việc, không có thói quen cuối tuần còn mang việc về nhà làm. Hôm qua cả nhà đã đến nhà thi đấu trong khu để đánh cầu lông, hôm nay ăn sáng xong liền lười biếng nằm ở phòng khách không ra ngoài.

An Chiêu Minh cùng Thẩm Anh xem tivi, An Tinh cuộn mình trên ghế sô pha chơi điện thoại.

Khi dì Trương giúp việc ra hỏi trưa nay mọi người  muốn ăn gì, An Tinh vội vàng giơ tay: "Con ra ngoài ăn ạ! Không cần lo cho con đâu!"

Nhìn thời gian cũng đã hòm hòm, An Tinh đứng dậy đi thay quần áo, nghe thấy An Chiêu Minh gọi với theo: "Tối nay gia đình chú hai con qua ăn cơm, đừng về muộn quá đấy."

"Con biết rồi ạ!" An Tinh càng chuồn nhanh hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!