Chương 50: Lời Bênh Vực Âm Thầm

Chàng trai cao lớn im lặng gật đầu với Trần Bách, gương mặt điển trai không chút biểu cảm, nhưng chẳng hiểu sao lại thoáng hiện ra vẻ thất vọng.

"An... Ninh Vinh đúng không?" Trần Bách mỉm cười, "Chào cậu."

Ninh Vinh lẳng lặng nhìn Trần Bách một cái: "Tôi không tên là An Ninh Vinh."

An Tinh đứng bên cạnh cười đến mức nấc cụt.

Trần Bách: ... Thằng nhóc này hoàn toàn không đáng yêu bằng Tiểu Tinh!

Biểu cảm của chàng thanh niên có chút méo mó, đôi mắt đào hoa trừng sang. Nghĩ đến việc người này là do An Tinh dẫn tới, Ninh Vinh cảm thấy vẫn nên nể mặt một chút.

"Chào anh Bách." Chàng trai với vóc dáng to cao hơn hẳn cất giọng ồm ồm gọi một tiếng anh, khiến Trần Bách trong phút chốc liên tưởng đến câu chuyện về 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc.

Thanh niên hàn huyên vài câu, rồi cầm ly rượu lặng lẽ rời đi. Hôm nay không thích hợp để kết giao, để dịp khác vậy.

Hai người ngồi lại vào góc khuất, An Tinh nhớ lại chuyện vừa rồi, có chút thắc mắc.

"Vừa rồi là thím Hai đúng không? Sao thím ấy lại đến yến tiệc nhỉ?"

Loại tiệc này đều cần có thiếp mời, với thân phận của chú Hai nhà họ An thì không đủ tư cách được mời, Đàm Tú lại càng không có lý do gì để nhận được thiếp mời cả.

Ninh Vinh: "Không rõ, nhưng nếu tôi không nhìn lầm thì bà ta không phải đi cùng An Chiêu Viễn, mà đi cùng bạn bè."

Tuy ít, nhưng quả thực vẫn có những người mang theo bạn bè đến dự tiệc.

An Tinh vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, cậu nhìn một vòng hội trường nhưng không thấy bóng dáng Đàm Tú đâu.

Chẳng hiểu sao, có lẽ là di chứng từ kiếp trước, hễ thấy Đàm Tú tiếp cận Ninh Vinh là An Tinh lại cảm thấy bất an.

Cậu nhóc ghé sát vào bên cạnh hắn thì thầm: "Nếu cậu gặp khó khăn gì thì cứ tìm bố mẹ hoặc tìm tôi nhé, đừng tìm bọn họ."

Ninh Vinh nhìn cậu một cái, bỗng cảm thấy nhóc ngốc này dường như đang sợ hãi điều gì đó.

Sau khi hắn được nhận lại, hai phòng của nhà họ An vẫn chưa từng ăn cơm chung. Nghe nói là vì gia đình vị thím Hai có chút việc bận.

Theo thông tin An Tinh cung cấp, em trai của thím Hai mở một cửa hàng xe gặp rắc rối, suýt chút nữa xảy ra án mạng, dạo này đang bận tối tăm mặt mũi.

Ninh Vinh suy nghĩ.

Vừa rồi cũng coi như là lần đầu tiên hắn gặp vị thím Hai này, tuy đối phương thể hiện vẻ đoan trang hào phóng, nhưng Ninh Vinh lại thấy người này rất giả tạo, sự thân thiết bà ta dành cho hắn cứ như là diễn vậy.

Nhìn lại dáng vẻ của nhóc ngốc này, Ninh Vinh cảm thấy... ừm, chắc chắn không phải lỗi của hai anh em họ, mà là do bà thím này không ổn.

Hắn giơ tay xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ của cậu, nhàn nhạt an ủi: "Biết rồi, đừng lo."

An Tinh vẫn đang cố nghĩ cách làm sao để Ninh Vinh đề phòng thím Hai, nghe thấy lời này thì ngẩn ra, rồi chợt hiểu.

Ninh Vinh mới là thiếu gia thật của nhà họ An, nhà An Hạo có âm mưu gì thì cứ để Ninh Vinh lo liệu, dù sao đây cũng là một phần của quá trình trưởng thành mà.

Tổng tài bá đạo nào mà không có họ hàng khiến người ta đau đầu chứ? Chẳng nói đâu xa, nhà anh Trầm của cậu cũng có một đống người thân chẳng làm được tích sự gì, chỉ biết bòn rút của anh ấy thôi.

Dù sao thì cắt đứt quan hệ là chuyện không thể, cứ đối phó qua loa vậy thôi.

An Tinh cảm khái vỗ vỗ vai Ninh Vinh: "Cậu cố lên!"

Thông qua bữa tiệc này, An Chiêu Minh và Thẩm Anh đã gặp gỡ một số bạn bè thân thiết, cho họ biết thân phận thật của Ninh Vinh.

Thế là ở nửa sau bữa tiệc, Ninh Vinh và An Tinh được hai người dẫn đi khắp nơi gặp gỡ mọi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!