Chương 45: Gậy ông đập lưng ông

Thiếu niên ngồi ung dung trên ghế sofa, gương mặt nổi bật toát lên vẻ lạnh lùng, đôi mắt hạnh màu cà phê nhạt khẽ liếc qua, mang theo vài phần lơ đãng.

Bác trai Ninh và Lưu Vân đang hùng hổ xông tới bỗng khựng lại một nhịp, vài giây sau mới bước vào cửa.

Vẫn là Lưu Vân lên tiếng trước.

"Cháu trai à, lần trước cháu cũng chẳng để lại cách thức liên lạc, bác muốn tìm cháu mà không tìm được! Thằng ranh Ninh Vinh kia lại càng—"

"Bà Lưu, mong bà ăn nói cẩn thận một chút."

Sắc mặt thiếu niên thay đổi, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt người đàn bà trung niên, mang theo ý cảnh cáo: "Miệng lưỡi nên sạch sẽ một chút."

Lưu Vân vốn đã quen mồm chửi bới ở nhà, lúc này mới sực nhớ ra bố mẹ ruột của Ninh Vinh chính là bố mẹ nuôi của thiếu niên trước mặt.

Bà ta lập tức im bặt, mặt đỏ bừng vì tức giận khi bị một đứa trẻ quát mắng, nhưng nghĩ đến con trai mình, bà ta lại phải cắn răng nhịn xuống.

"Phải phải phải, là bác sơ ý." Lưu Vân cười làm lành: "Bác định nói là cháu phải cẩn thận với Ninh Vinh một chút! Thằng ranh đó thay số điện thoại, lại còn không nghe máy của bọn bác, cố tình giấu giếm không cho bọn bác tìm thấy cháu, nó xấu tính lắm!"

An Tinh chớp chớp mắt: "Nhưng tôi cũng đâu có muốn bị hai người tìm thấy."

"..." Bác trai Ninh và Lưu Vân đều đờ người ra.

Họ đã lường trước việc An Tinh sẽ không quá khách sáo khi gặp lại, dù sao lần trước gặp mặt cũng rất không vui.

Nhưng họ không ngờ rằng thiếu niên này lại chẳng nể mặt lấy một chút nào!

Lưu Vân hít sâu vài hơi mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, cố gắng nặn ra nụ cười.

"Cháu trai à, bác biết cháu có hiểu lầm với bác, nhưng cháu phải tin rằng lần này bọn bác đến thực sự là vì cháu."

"Bọn bác có thể giúp cháu đối phó với Ninh Vinh!"

An Tinh: ?

Đây đúng là bài vở mà An Tinh chưa từng nghĩ tới. Cậu nhịn không được ngoáy ngoáy lỗ tai, nhìn hai người với vẻ khó tin: "Hai người định làm gì? Giúp tôi đối phó với Ninh Vinh?"

"Hửm?" Một giọng nói vang lên từ góc cầu thang. Một chàng trai bước ra,  nhìn thấy đôi nam nữ trung niên đứng ở cửa, sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống: "Hai người lại tới đây làm gì?!"

Bác trai Ninh cuống lên, nhìn Ninh Vinh rồi lại nhìn An Tinh, sau đó nhìn sang vợ mình, dường như muốn nói gì đó.

Lưu Vân vẫn là người bình tĩnh hơn, bà ta không thèm để ý đến Ninh Vinh mà vội vàng nói với An Tinh: "Cháu trai à, cháu cứ cho bọn bác vài phút, nhất định phải nghe bọn bác nói hết đã! Bọn bác đều là vì tốt cho cháu thôi!"

Dưới cầu thang, Ninh Vinh đã bước nhanh qua các bậc thềm, dừng lại ở cửa, chú Lý theo sát phía sau.

Hai người đàn ông trẻ khỏe chặn phía sau bác trai Ninh và Lưu Vân với ánh mắt không mấy thiện cảm. Khi hai người kia nhìn về phía An Tinh, trên mặt pha trộn giữa sợ hãi và sốt ruột.

An Tinh nghiêng đầu, vẫy vẫy tay với Ninh Vinh và chú Lý: "Hai người đừng vào vội."

Cậu lại đánh giá bác trai Ninh và Lưu Vân vài lần, rồi đi sâu vào trong phòng khách: "Nói đi, hai người tìm tôi là muốn làm gì?"

Ninh Vinh nhìn những người trong phòng khách, ánh mắt càng thêm u ám.

Bác trai Ninh và Lưu Vân đâu còn quản Ninh Vinh đang nghĩ gì, thấy An Tinh dẫn họ tránh mặt Ninh Vinh, họ chỉ tưởng rằng lời nói vừa rồi đã có tác dụng.

Họ đi theo An Tinh vào phòng khách, Lưu Vân vội vã lên tiếng: "Cháu trai à, đừng nhìn Ninh Vinh bây giờ tỏ ra thân thiện với cháu, thực chất bụng dạ nó xấu xa lắm, cháu đừng để bị nó lừa!"

"Nói thế nào?"

Lưu Vân tưởng An Tinh đã xiêu lòng, tinh thần phấn chấn hẳn lên, ghé sát vào vội vã nói: "Bác nói cho cháu biết, từ nhỏ Ninh Vinh đã lớn lên cùng bố mẹ nó, sống cảnh nghèo khó nên nó đặc biệt coi trọng tiền bạc! Cháu được nhà giàu nuôi nấng nên không có khái niệm, cứ tưởng nó là người tốt. Chờ nó quay về, chắc chắn nó sẽ tranh giành gia sản với cháu cho mà xem!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!