Từ sau lần chia tay trước đó, đã hai tuần rồi Ninh Vinh không còn nghe tin tức gì về bác cả và bác gái Ninh nữa.
Lần gặp mặt gần nhất, hai người kia lén lút định trộm di vật của vợ chồng nhà họ Ninh trong ngăn bí mật của bia mộ, kết quả lại bị Ninh Vinh và nhà An Tinh bắt gặp ngay tại chỗ.
Nhưng vì nghĩa trang không có camera giám sát, bọn họ cũng không báo cảnh sát, chỉ đành để hai người kia rời đi.
Sau đó, Ninh Vinh chuyển vào nhà họ An sinh sống. Hai người kia dù có muốn tìm cũng chẳng thể tìm tới cửa nhà họ An.
Giờ Lưu Hoằng lại nói, hai người đó không chỉ muốn tìm Ninh Vinh mà còn muốn tìm cả mình...
An Tinh cắn một miếng da cá trộn ớt băm, chẳng chút cảm xúc nào với hai người nhà họ Ninh, chỉ tò mò nhìn Lưu Hoằng: "Anh Hoằng, anh cũng quen hai người đó sao?"
Lưu Hoằng đáp: "Hồi nhỏ nhà bọn anh ở đối diện nhau, sao mà không quen cho được. Còn cả thằng con trai Ninh Phúc của bọn họ nữa, anh đây đã đấm nó không biết bao nhiêu lần rồi."
An Tinh: ... Thật là một cái tên "có phúc".
"Cả nhà đó đúng là hết nói nổi. Em à, tốt nhất là tránh xa họ ra, đừng gặp thì hơn."
An Tinh nghiêng đầu, hơi do dự nhìn Ninh Vinh.
Suốt hai mươi năm qua, người chung sống sớm tối với nhà họ Ninh là Ninh Vinh.
Dù Ninh Vinh trông có vẻ rất ghét hai vợ chồng đó, nhưng dù sao họ cũng là người thân suốt hai mươi năm.
Giống như An Tinh tuy rất ghét An Hạo, cũng chẳng ưa gì chú hai và thím hai, nhưng để nói là hận thù sâu sắc... thì không đến mức đó.
Cậu sẽ tỏ thái độ khó chịu, sẽ xem trò cười của họ, nhưng bảo là đoạn tuyệt quan hệ mãi mãi thì dường như vẫn chưa tới mức ấy.
Vì thế An Tinh muốn hỏi Ninh Vinh xem hắn định thế nào — dù sao chung huyết thống, nhưng An Tinh thực sự chẳng có chút cảm giác nào với hai người kia.
Ninh Vinh cũng đang nhìn sang: "Nghe thấy anh Hoằng của cậu nói gì chưa? Cậu định làm thế nào?"
Hả, sao lại hỏi ngược lại cậu thế này! An Tinh phồng má, ngập ngừng: "Tránh... tránh mặt họ? Chắc họ vẫn còn ý đồ với căn nhà thôi, cứ lờ đi là được. Dù sao họ cũng không tìm được đến nhà họ An, không liên lạc được với tôi, cậu đổi số điện thoại nữa thì họ chẳng làm gì được đâu."
Dứt lời, An Tinh thấy vẻ mặt của Lưu Hoằng có chút khó tả, còn Ninh Vinh thì khẽ bật cười.
An Tinh: "... Sao thế?"
Ninh Vinh lắc đầu, đưa tay vò mái tóc xoăn nhỏ của cậu: "Cũng may năm đó bị bế nhầm. Nếu không với tính cách của cậu, cộng thêm bố mẹ nữa, cả nhà chắc chắn bị bọn họ bắt nạt đến chết."
An Tinh trợn tròn mắt, định mở miệng phản bác. Chưa kịp nói gì, Lưu Hoằng đã không kìm được mà lên tiếng.
"Em An à, em tuyệt đối đừng nghĩ trốn tránh là xong. Cả nhà đó mặt dày lắm, phải ra tay mạnh cho họ biết điều thì mới không bị bắt nạt!"
An Tinh: "Em An là ai vậy?"
"Cái đó không quan trọng!" Thanh niên vung tay, nắm chặt nắm đấm, "Em đừng có coi thường, nhà đó là hàng cực phẩm đấy."
Thấy Lưu Hoằng có ý định kể chuyện, An Tinh nhanh tay kéo đĩa da cá trộn ớt về phía mình, quyết định vừa ăn vừa nghe.
"Em đừng nhìn A Vinh bây giờ trông rắn rỏi thế này, hồi nhỏ sức khỏe nó kém lắm. Lúc mới chuyển tới ở cạnh nhà anh, gió thổi cũng bay. Nếu không phải ngày nào cũng chạy nhảy ngoài trời với anh, vận động nhiều, ăn cũng nhiều thì chắc chắn không có vóc dáng như bây giờ đâu."
Mí mắt Ninh Vinh giật giật: "Đoạn này không cần kể."
"Ồ." Lưu Hoằng thật thà đáp một tiếng rồi kể tiếp, "Em trai chắc cũng biết, căn nhà cũ vốn là của ông bà nội, họ qua đời mới để lại cho chú Ninh. Nhà kia lúc đó không lấy nhà mà lấy tiền, theo lý thì nhận tiền xong phải đi thẳng, nhưng em đoán xem chuyện gì xảy ra?"
"Bọn họ nói lúc Ninh Phúc đi học toàn ở với ông bà trong nhà cũ, giờ ông bà mất rồi nó cũng không thể dời đi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc học hành."
"Trời đất ơi, đúng là quá trơ trẽn!" Lưu Hoằng đập bàn, đầy phẫn nộ, "Gia đình A Vinh đang yên lành, thằng Ninh Phúc cứ đòi chen vào, còn muốn chiếm phòng của A Vinh, ép cậu ấy đến mức không có giường mà ngủ! Em nói xem, đây là chuyện con người làm sao?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!