Nắm chặt nắm đấm nhỏ, An Tinh cảm thấy phản ứng của mình sau khi bị nhắm vào thật vừa phóng khoáng lại vừa bá đạo, quả thật là quá xuất sắc, hoàn toàn không ngờ được Tiêu Duệ đang thầm chê bai mình.
Trong mắt cậu, kiểu nhắm vào nhau như trẻ con giật tóc thế này thật chẳng có gì thú vị, cứ phải phân cao thấp trên sàn đấu mới là thực chất. Thế nên chuyện vừa rồi không hề để lại chút gợn sóng nào trong lòng cậu, tâm trí cậu giờ chỉ toàn nghĩ đến món mì trộn dầu ở nhà ăn.
Trong thang máy chuyến mới không có người, xuống được nửa chừng, An Tinh mới nhớ ra một chuyện quan trọng khác, vội quay sang nhìn Tiêu Duệ.
"Thầy Tiêu, lát nữa người ăn cơm cùng chúng ta tên là Ninh Vinh, bằng tuổi em."
Tiêu Duệ đang xem điện thoại, nghe vậy liền ngước mắt liếc sang một cái đầy khó hiểu, không rõ chuyện này liên quan gì đến mình.
"Chỉ là... báo trước với thầy một tiếng thôi, vì thân phận của cậu ấy khá đặc biệt."
Thiếu niên trông vô cùng ngoan ngoãn.
"Năm đó hai đứa em bị bế nhầm ở bệnh viện, xét về quan hệ huyết thống, cậu ấy mới là con của nhà họ An."
Tiêu Duệ: ???
"Đinh ——"
Cửa thang máy mở ra, chàng trai đứng ở cửa nhà ăn như cảm nhận được điều gì liền ngước mắt nhìn lên, An Tinh vui vẻ vẫy tay.
"Ninh Vinh Ninh Vinh ~ chúng tôi tới rồi đây!"
Tiêu Duệ thẫn thờ đi theo sau An Tinh, phải dùng không ít nghị lực mới tiêu hóa nổi những gì An Tinh vừa nói.
Anh nhìn về phía chàng trai ở cửa nhà ăn, sững người trong chốc lát.
Cậu nhóc này... mười năm nữa chắc chắn sẽ giống An Chiêu Minh như đúc, đúng chuẩn thiếu gia thật sự của nhà họ An.
Anh nhìn An Tinh với vẻ mặt phức tạp, chỉ thấy thiếu niên kia ngốc nghếch chạy tới.
"Hôm nay nhà ăn có mì trộn dầu đấy! Lát nữa cậu lấy trước cho chúng ta ba bát, tôi và thầy Tiêu đi xếp hàng lấy thức ăn!"
Chàng trai cất điện thoại, đáp lại một tiếng, thái độ với An Tinh vô cùng ôn hòa. Giữa hai vị thiếu gia thật – giả này hoàn toàn không có chút căng thẳng đối lập nào.
Lúc An Tinh quay lại cạnh Tiêu Duệ, thần sắc của anh vẫn còn rất phức tạp.
"Chuyện lớn như vậy mà tôi ở bên ngoài không nghe thấy chút phong thanh nào... vậy mà cậu nói thẳng với tôi luôn?"
An Tinh "A" một tiếng, hơi ngơ ngác, một lúc sau mới phản ứng lại được.
"Ái chà, chúng ta là người quen cả mà, chuyện lớn như vậy tất nhiên em sẽ không giấu thầy Tiêu rồi!"
Thiếu niên ưỡn ngực, chột dạ nhỏ giọng lầm bầm. "Hơn nữa, dù sao sau này sự thật cũng sẽ bị lộ ra, giấu giếm cũng chẳng để làm gì!"
Nhà họ Tiêu và nhà họ An có quan hệ hợp tác mật thiết, An Tinh cảm thấy người khác thì thôi, chứ với Tiêu Duệ thì không cần thiết phải giấu.
Hơn nữa... cậu không phải con nhà họ An, tương lai sẽ không kế thừa An Ninh Jewelry.
Nếu Tiêu Duệ để tâm đến chuyện này, không muốn để cậu theo học nữa, thì cũng có thể nhân cơ hội này nói rõ ràng sớm. An Tinh sẽ không để bụng, dù sao ai cũng phải suy nghĩ cho bản thân mình.
An Tinh nghĩ vậy rồi xếp vào hàng chuẩn bị lấy đồ ăn.
Tiêu Duệ cũng không phải là nghệ sĩ không hiểu chuyện đời, suy nghĩ một chút là hiểu ngay ý của An Tinh. Anh lắc đầu, thấy Ninh Vinh đi lấy mì thì đứng sau lưng An Tinh, thản nhiên mở miệng.
"Tôi cũng không phải tùy tiện gặp một thực tập sinh thiết kế nào cũng dẫn theo bên người, nhận làm học trò."
Thiếu niên lập tức quay đầu, đôi mắt hạnh mở tròn xoe, sáng rực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!