Ở đầu dây bên kia, Tô Diệc Nhiên nghẹn lời. Hắn không ngờ An Tinh nghe xong những lời đó chẳng những không hối hận mà còn đắc ý như vậy.
Đồng thời, trong lòng hắn dâng lên sự ghen tị mãnh liệt.
Phải, hắn ghen tị với An Tinh, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.
Đến tận bây giờ Tô Diệc Nhiên vẫn còn nhớ rõ, ngày khai giảng năm nhất đại học, bố mẹ đưa hắn đến ký túc xá, vừa đi vừa dặn dò hắn nhất định phải tạo quan hệ tốt với bạn bè trong trường.
Bởi vì đây là trường Đại học Nghệ thuật tốt nhất Đường Thành, sinh viên theo học các chuyên ngành nghệ thuật ở đây, ngoài những người thi tuyển bình thường, thì hoặc là cực kỳ có thiên phú được đặc cách tuyển thẳng, hoặc là trong nhà có tiền có quyền lấy được suất đề cử.
Hắn chỉ là sinh viên thi tuyển bình thường, gia cảnh bình thường, cũng chẳng phải thiên tài xuất chúng.
Thế nên ngay khoảnh khắc An Tinh bước vào ký túc xá, Tô Diệc Nhiên đã nhận định, vị thiếu gia nhỏ vô ưu vô lo này chắc chắn là do gia đình có tiền có quyền nhét vào.
Phán đoán của hắn rất ít khi sai, nhưng nào ngờ đâu, suốt hai năm học chung sau đó hắn mới phát hiện, bản thân An Tinh cũng cực kỳ có thiên phú.
Ngoại hình đẹp, gia thế tốt, thiên phú cao, tính cách An Tinh lại tự tin cởi mở, cực kỳ tốt bụng.
Chỉ cần nơi nào có An Tinh, cậu chính là ngôi sao sáng nhất trong đám đông, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, mà bản thân cậu lại chẳng hề hay biết.
Một An Tinh như vậy, làm sao Tô Diệc Nhiên có thể không ghen tị cho được.
Nếu hắn là An Tinh, đương nhiên hắn cũng sẽ chẳng ngu ngốc mà chạy đến An Ninh Jewelry làm một nhân viên bán hàng bình thường.
"Làm thái tử gia của tôi không thơm sao, vi hành vi phục mệt chết đi được ấy!"
Ở đầu dây bên kia, giọng An Tinh vẫn vô tư vang lên.
"Ngày mai tôi rời phòng thị trường luôn, sang thẳng phòng thiết kế nhé! Diệc Nhiên, có phải cậu đang rất mừng cho tôi không?"
"... Có, có chứ, ha ha, tốt quá."
An Tinh hài lòng nghe tiếng cười nghiến răng nghiến lợi của Tô Diệc Nhiên, vui vẻ lăn một vòng trên giường.
Không phải cậu chém gió đâu, An Ninh Jewelry nhà cậu có thể đứng trong hàng ngũ top đầu cả nước là nhờ đặt sự đổi mới sáng tạo lên tầm chiến lược.
Bộ phận thiết kế hàng năm đều tung ra vài dòng sản phẩm mới nhắm vào các nhóm khách hàng khác nhau, tất cả sản phẩm đều có bản quyền.
Bộ phận thiết kế của An Ninh Jewelry là lựa chọn việc làm hàng đầu của tất cả các nhà thiết kế trang sức trong nước.
Tô Diệc Nhiên không thích cậu nhưng lại muốn làm bạn với cậu, chắc chắn là vì muốn vào bộ phận thiết kế của An Ninh.
Tiếc là Tô Diệc Nhiên năm nay mới sinh viên năm ba, thiên phú cũng chẳng xuất sắc, muốn vào bộ phận thiết kế chỉ có thể dùng chiêu trò.
Người hắn có thể nhờ vả không phải An Hạo thì là An Tinh, nhưng An Hạo ở bộ phận thiết kế chẳng có tiếng nói gì, còn An Tinh thì...
An Tinh: "Tiếc thật đó Diệc Nhiên, tôi cũng phải cầu xin bố rất lâu mới được vào phòng thiết kế, không thể kéo cậu vào cùng được. Nhưng tôi sẽ cố gắng học hỏi các bậc thầy thiết kế! Đợi khai giảng rồi, tôi kể cho cậu nghe nhé!"
— mới là lạ.
Tiếng cười của Tô Diệc Nhiên càng thêm giả trân: "Ha ha, được, cảm ơn cậu vẫn còn nhớ tới tôi, An An."
"Không có chi." An Tinh ngáp một cái, "Thôi tôi cúp đây, tối qua anh họ hại tôi phải thức đêm, giờ mệt quá, tôi phải nghỉ ngơi rồi."
Tô Diệc Nhiên biết làm sao được, chỉ đành nói vài câu bảo An Tinh nghỉ ngơi cho khỏe, rồi bất lực cúp điện thoại.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận tối, An Tinh mở mắt ra, ngẩn người một lúc.
Phòng ngủ quen thuộc yên tĩnh, rèm cửa khép hờ, bên ngoài trời đã tối đen, những chuyện xảy ra ban ngày cứ ngỡ như một giấc mộng đẹp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!