Chương 37: Người Anh Trai Mới

Dù đã gọi Ninh Vinh một tiếng "anh", nhưng đó chỉ là do tình thế bắt buộc, suy cho cùng thì An Hạo thật sự quá đáng ghét.

An Tinh kéo cánh tay Ninh Vinh, trong lòng vô cùng chính đáng nghĩ thầm. Đợi An Hạo đi rồi, cậu vẫn sẽ gọi hắn là "Vinh Vinh".

Sau lời nói hớn hở của thiếu niên, mọi người trong phòng khách đều vô thức nhìn về phía An Hạo. Dưới sự chú ý của đám đông, trên gương mặt vốn luôn nho nhã tuấn tú của An Hạo dần lộ ra một nụ cười có chút cứng đờ.

"Đương nhiên là anh vui rồi." Hắn dừng lại một chút, giơ tay vuốt tóc, mượn khoảnh khắc che chắn đó để nhanh chóng điều chỉnh nét mặt cứng nhắc cùng tâm trạng có phần nôn nóng của mình. Khi tay hạ xuống, nụ cười trên mặt đã tự nhiên hơn rất nhiều.

An Hạo nhìn sang An Chiêu Minh, trong nụ cười mang theo chút kinh ngạc, đôi mắt ẩn chứa vẻ dò xét: "Bác cả, bác đã làm xét nghiệm ADN rồi sao? Cậu ấy... cậu ấy thực sự là em họ của cháu à?"

Bác cả của hắn hiện giờ rốt cuộc đã biết được bao nhiêu rồi? Liệu ông ấy có đoán được những hành động lén lút sau lưng của nhà hắn không?

An Chiêu Minh vẫn lặng lẽ quan sát biểu hiện của đứa cháu trai, nếu không phải vì xung đột lợi ích, ông hẳn đã khen một câu "tuổi trẻ tài cao".

Rõ ràng, em trai và cháu trai của ông không biết vì sao đã sớm biết chuyện An Tinh không phải con trai ông, thậm chí còn tìm thấy Ninh Vinh. Việc bọn họ chậm trễ không nhắc đến chuyện này, e là một phần vì chưa tìm được cơ hội làm xét nghiệm ADN, phần khác là đang cân nhắc lợi hại được mất.

Trong tình huống bị phá hỏng kế hoạch một cách bất ngờ như vậy, An Hạo vẫn có thể nhanh chóng điều chỉnh tâm thái và đưa ra phản ứng... Nếu người bị tính kế không phải là gia đình ông, ông thực sự muốn khen ngợi đứa cháu này.

Nghĩ vậy trong lòng, nhưng An Chiêu Minh vốn là người có thâm cơ hơn nhiều. Đối mặt với ánh mắt dò xét chưa kịp giấu kỹ của cháu trai, ông làm như không thấy gì cả, chỉ như một người cha già đang chìm đắm trong niềm vui tìm lại được con ruột, cười nói: "Đương nhiên là làm rồi, Vinh Vinh chính là con trai ruột của bác. Vinh Vinh, con lại đây làm quen chút đi, đây là chú Hai của con, còn đây là anh họ."

Ninh Vinh đứng đó, mặt không biểu cảm nhìn hai người một chút, giọng nhạt nhẽo gọi: "Chú Hai, anh họ."

"Ây! An... à không, Vinh Vinh đúng không? Đứa trẻ ngoan, chú Hai chẳng biết gì cả, cũng chưa kịp chuẩn bị quà gặp mặt gì cho con..."

So với An Chiêu Minh, vóc dáng của An Chiêu Viễn hơi thấp béo, trên mặt mang nụ cười hiền hậu và đầy kinh ngạc. Ông ta s* s**ng trên người một hồi nhưng chẳng thấy gì, lộ ra vẻ mặt hơi lúng túng.

"Vinh Vinh à, hay là con kết bạn WeChat với chú Hai đi, chú chuyển khoản cho con!"

An Tinh nấp sau lưng Ninh Vinh bĩu môi. Ông ta đã nói thế rồi, chẳng lẽ Ninh Vinh lại thực sự để ông ta chuyển khoản sao...

"Cháu đúng là chưa có WeChat của chú Hai, nên kết bạn một chút ạ." Chàng trai cao ráo tuấn tú rút điện thoại ra, thao tác vài cái rồi nhìn An Chiêu Viễn: "Chú Hai, để cháu quét mã của chú nhé?"

An Chiêu Viễn: "..."

Ninh Vinh thao tác vài lần gửi yêu cầu kết bạn, An Chiêu Viễn chỉ có thể chấp nhận. Ông ta còn định nói gì đó thì Ninh Vinh đã lên tiếng: "Còn về quà gặp mặt, chú hai khách sáo quá rồi. Dù sao trước đó chú cũng không biết, sao cháu có thể nhận tiền của chú được chứ."

"..." Nụ cười của An Chiêu Viễn vẫn không để lộ sơ hở, nhưng trong mắt đã mang theo sự miễn cưỡng.

Ông ta vốn không khéo léo được như An Chiêu Minh, nên làm ăn cứ lẹt đẹt không lên không xuống được, con người lại hay sĩ diện.

Nếu là An Chiêu Minh bị khích tướng như vậy, ông thấy không vừa mắt là sẽ không phát bao lì xì , nhưng An Chiêu Viễn thì không làm được.

An Chiêu Viễn cầm điện thoại, chuyển ngay cho Ninh Vinh một khoản tiền ngay tại chỗ, còn cố tỏ ra phóng khoáng: "Thẻ này của chú không để nhiều tiền, lần sau chú sẽ chuẩn bị cho con một món quà gặp mặt thật hậu hĩnh!"

An Tinh ghé sát vào, cùng Ninh Vinh chụm đầu xem số tiền chuyển khoản, rồi "ồ" một tiếng.

"Bố ơi! Chú Hai chuyển cho anh những 500 nghìn lận đó!" Thiếu niên một tay nắm cánh tay Ninh Vinh, một tay kéo vạt áo An Chiêu Minh: "Thẻ bố mở cho anh đâu rồi? Vừa hay để anh gửi vào thẻ đó đi ạ!"

Ninh Vinh và An Chiêu Minh nhìn nhau một cái, rồi hắn thản nhiên cất điện thoại.

Nếu là vài ngày trước, có người chuyển cho hắn 500 nghìn, hắn kiểu gì cũng phải lộ vẻ kinh ngạc.

Nhưng, sau khi vào nhà họ An, hắn đã được mở mang tầm mắt vài lần, chưa kể hôm nay ở nhà họ Thẩm, hắn còn bị cặp song sinh đè ra cướp điện thoại, bị ép nhận của mỗi cụ một triệu.

Ninh Vinh thầm cảm thán, hắn không còn là con người đơn thuần của ngày xưa nữa rồi. Niềm vui của nhà giàu, hắn hiểu.

Thế nên trong mắt An Chiêu Viễn và An Hạo, đứa cháu ruột nghèo hèn này khi nhận được tiền họ chuyển lại không hề tỏ vẻ cảm kích khôn cùng, chỉ vô cảm cất điện thoại, thản nhiên gật đầu với họ.

"Cảm ơn chú Hai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!