Chương 34: Trái Tim Có Chốn Trở Về

An Tinh tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân xong xuôi thì mơ màng đi xuống lầu.

"Chào buổi sáng bố mẹ, chào dì Trương ạ."

Dì Trương bày phần ăn sáng cuối cùng lên bàn, mỉm cười đáp lại: "Tinh Tinh dậy rồi à, mau lại ăn sáng đi con, hôm nay có quẩy và tào phớ con thích đấy."

An Tinh lập tức phấn chấn hẳn lên, lắc lư đi tới bàn ăn rồi đột ngột khựng lại.

Cậu trợn tròn mắt nhìn chàng trai bỗng nhiên xuất hiện thêm trên bàn ăn mất vài giây mới phản ứng lại được — trong nhà còn có một người nữa.

Ơ kìa, rõ ràng tối qua bọn họ còn ngủ chung với nhau, vậy mà cậu lại quên mất, người này đúng là chẳng có chút cảm giác tồn tại nào!

An Tinh giả vờ như không có chuyện gì, ngồi xuống rồi cười lấy lòng Ninh Vinh: "Chào buổi sáng Ninh Vinh, tối qua ngủ ngon không?"

Ninh Vinh nhìn cậu với ánh mắt khó dò, An Tinh vô tội nhìn lại, chỉ thấy chàng trai thở dài một tiếng.

"Khá tốt, nhưng cậu cũng lớn rồi, sau này tôi không ngủ cùng cậu nữa đâu."

Chẳng hiểu Ninh Vinh đang nói gì, An Tinh ngơ ngác gặm miếng quẩy nhỏ.

An Chiêu Minh khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề: "Vinh Vinh à, nếu ở đây thấy ổn thì con đừng về bên kia nữa, dọn hết đồ đạc qua đây đi. Bố nghe Tinh Tinh nói, lần trước lúc con về nhà vào buổi tối còn bị mấy tên du côn vây lại? Hai người nhà họ Ninh kia tâm địa bất chính, con đừng đối đầu trực diện với họ."

An Tinh vội vàng gật đầu phụ họa: "Đúng đó đúng đó, cậu dọn về đây ở đi, bác cả với bác gái của cậu xấu xa lắm, phải tránh xa họ ra."

Ninh Vinh: "Về lý thuyết mà nói, họ là bác cả và bác gái của cậu mới đúng."

"..."

Gương mặt tròn nhỏ nhắn của thiếu niên nhăn nhúm lại khiến mọi người không nhịn được cười, cũng chẳng ai cảm thấy An Tinh chê bai người thân là sai — loại người như thế, vốn dĩ không xứng được coi là người thân.

Trong mắt An Tinh, kiếp trước hai người đó đã tranh giành gia sản với Ninh Vinh, còn đuổi hắn ra khỏi nhà. Cho dù kiếp này Ninh Vinh đã được nhận lại sớm hơn, về lý thuyết không liên quan gì đến họ, nhưng An Tinh cảm thấy vẫn không thể cho họ cơ hội tiếp cận hắn.

Mọi người đều muốn tốt cho mình, Ninh Vinh không phải hạng người không biết điều, hắn khẽ đáp: "Con biết rồi ạ."

Hắn do dự một chút, không nói lời cảm ơn nào, vì hắn biết có lẽ họ cũng không muốn nghe những lời khách sáo đó.

Sự thật đúng là vậy, việc Ninh Vinh chấp nhận không chút đùn đẩy khiến An Chiêu Minh và Thẩm Anh thoải mái hơn nhiều — vốn dĩ đã là người một nhà, nếu cứ cảm ơn đi cảm ơn lại thì còn ý nghĩa gì nữa.

An Tinh cũng thấy vui vẻ, chủ động xung phong: "Vậy cậu có món đồ nào cần chuyển qua không, tôi đi cùng cậu nhé!"

Ninh Vinh khựng lại một chút mới nói: "Di vật của bố mẹ, tôi đã xử lý xong rồi, phần lớn đã đem quyên góp. Còn lại một số vật dụng họ thường dùng, tôi..."

"Về chuyện này, Vinh Vinh, bố mẹ đã bàn bạc rồi, con xem thế này có được không."

Thẩm Anh lên tiếng, dịu dàng ngắt lời Ninh Vinh. "Nhà mình tuy ít người nhưng diện tích rộng, bình thường chỉ có dì Trương và chú Lý ở lại, phòng trống rất nhiều. Mẹ và bố con đã bàn bạc, trên lầu còn phòng trống, con chọn một phòng trống trên lầu, để đồ của họ vào đó, được không?"

Ninh Vinh sững sờ.

"Vinh Vinh, chuyện hai đứa bị bế nhầm năm đó là điều không ai ngờ tới, cũng chẳng ai mong muốn. Bố mẹ rất biết ơn họ đã nuôi dạy con khôn lớn và trưởng thành tốt như thế này, họ đều là những người rất tuyệt vời."

"Nay họ đã mất, căn nhà bên kia cũng sắp bị phá dỡ, dần dần không thể ở được nữa... Ý của bố mẹ là, cả hai đứa đều ở nhà mình, rồi mở thêm một căn phòng nữa để đặt di vật của họ, như vậy con cũng có thể thường xuyên hoài niệm về họ..."

"Con thấy như vậy có được không?"

Ninh Vinh ngẩn người hồi lâu mới hoàn hồn, nhỏ giọng hỏi: "Mẹ... nói thật ạ? Mở một căn phòng riêng để cất giữ đồ của họ, bố mẹ không để tâm sao?"

Khi dọn vào biệt thự nhà họ An, quả thực Ninh Vinh từng nghĩ đến việc hỏi xem có thể dành ra một phòng để đặt di vật của bố mẹ không — quần áo các thứ hắn đã quyên góp hết, nhưng còn một số sách vở, công cụ, ghi chép, hắn không nỡ bỏ đi.

Chỉ là trong lòng hắn vẫn có băn khoăn, rốt cuộc không thể mở miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!