Chương 3: Đồ tồi

Dù sao nhà họ An cũng là hào môn ở Đường Thành, nếu mạo muội kéo bố An đi làm giám định quan hệ huyết thống, làm ầm ĩ để ai cũng biết thì chắc chắn là không được. An Tinh chỉ có thể lén "trộm" vài sợi tóc trước, cân nhắc tìm một cơ sở có tính bảo mật cao để làm riêng, sau đó mới ngả bài.

Cậu cẩn thận nhón lấy mấy sợi tóc, đợi bố An đi khỏi mới gói ghém kỹ vào khăn giấy, sau đó rời công ty về nhà.

Vừa vào cửa, mẹ An đã đón ngay.

"Tinh Tinh à, bố con nói con ngất xỉu ở công ty, sao thế hả?"

Người phụ nữ xinh đẹp rạng rỡ được bảo dưỡng cực kỳ tốt, dáng người và khuôn mặt chẳng hề lộ chút dấu vết trung niên nào, giọng nói nhẹ nhàng êm ái, trong mắt đong đầy sự lo lắng.

An Tinh ở trước mặt Thẩm Anh cực kỳ ngoan ngoãn, chủ động sán lại gần cọ cọ, cười đầy vẻ nịnh nọt. "Chỉ là tối qua con ngủ không ngon thôi ạ, tí nữa con ngủ bù là khỏe ngay ấy mà!"

Thẩm Anh thấy sắc mặt con trai tuy hơi tái nhưng tinh thần vẫn tốt, bèn dùng ngón tay ấn nhẹ lên trán cậu một cái, rồi xoay người đi vào bếp, miệng lải nhải: "Ăn chút gì rồi hẵng ngủ, mẹ làm cho con bát mì. Đã bảo con đừng có bướng, bố mẹ nuôi nổi con, không cần con phải đi tiếp quản công ty làm gì, mệt người ra..."

An Tinh "hừ hừ" nũng nịu vài tiếng, lỉnh về phòng thay quần áo, đem mấy sợi tóc của bố An cất kỹ rồi mới mò xuống bếp phụ giúp.

Trong bếp, dì Trương phụ trách nấu ăn đã chuẩn bị sẵn mì và thái rau xong xuôi, Thẩm Anh đang trộn sốt. Tuy nhà có tiền, cũng có giúp việc chuyên lo cơm nước dọn dẹp, nhưng thi thoảng Thẩm Anh vẫn đích thân xuống bếp làm vài món cho An Tinh và An Chiêu Minh. Ngoài các món mì thông thường, tay nghề làm đồ ngọt của Thẩm Anh mới gọi là tuyệt nhất.

An Tinh đứng bên cạnh nhìn một lúc, cũng cảm thấy hơi đói bụng. Năm nay cậu mới hai mươi tuổi, vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn, trước khi tỉnh lại còn gặp tai nạn xe, rất cần ăn chút điểm tâm ngọt ngào để an ủi bản thân.

Nghĩ một cách đầy "lý lẽ", An Tinh cũng đi vào bếp, lấy nguyên liệu ra, định làm bánh Brownie socola.

Thẩm Anh liếc nhìn: "Ngấy."

Khẩu vị của Thẩm Anh khá thanh đạm, ăn đồ đậm vị là dạ dày khó chịu, sức khỏe bà vốn cũng không tốt.

Động tác của An Tinh khựng lại, cậu giả vờ lơ đãng hỏi: "Mẹ, con nghe bố nói lúc mẹ sinh con gặp tai nạn, bị hoảng sợ nên sức khỏe mới yếu đi. Chuyện là sao thế ạ?"

Thẩm Anh phàn nàn: "Bố con đúng là, chuyện lâu thế rồi còn nhắc làm gì."

Thấy con trai tò mò, bà bất đắc dĩ cười: "Cũng chẳng có gì. Khi đó bệnh viện không được như bây giờ, hơi lộn xộn. Lúc mẹ sinh con, mấy cậu của con không kịp tới, chỉ có bố con và thím hai ở bên. Kết quả là phía bệnh viện sơ suất, lúc bàn giao xảy ra vấn đề, chúng ta còn tưởng con bị người ta trộm mất."

Trẻ sơ sinh vừa chào đời vốn phải đưa vào phòng sơ sinh trước rồi mới mang đi kiểm tra sức khỏe, ai ngờ lúc y tá đến bế trẻ thì phát hiện đứa bé không thấy đâu. Tất cả mọi người đều rối loạn, Thẩm Anh vừa vượt cạn xong là lúc cơ thể yếu ớt nhất, đột nhiên nghe tin dữ như vậy, khi ấy suýt nữa thì không trụ nổi.

May mà sau đó tìm lại được đứa trẻ, nhưng vì quãng thời gian đó lo lắng sợ hãi quá độ, cộng thêm vốn dĩ sức khỏe không tốt, Thẩm Anh để lại bệnh căn từ đó.

Kiếp trước, khi thiếu gia thật được gia đình An Hạo đưa tới, Thẩm Anh không chút phòng bị mà biết được tin tức bế nhầm, còn biết thêm chuyện thiếu gia thật bao năm qua sống không tốt, cha mẹ nuôi vừa qua đời đã bị họ hàng tranh đoạt gia sản. Bà kích động quá độ, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Vì vậy, kiếp này dù đã biết chân tướng, An Tinh cũng không dám nói toạc chuyện bế nhầm ra ngay.

Cậu dò xét nói đùa: "Vậy sao mẹ chắc chắn đứa trẻ tìm lại sau đó chính là con, không bị bế nhầm ạ?"

Thẩm Anh đưa tay véo tai An Tinh: "Bảo con học sinh học cho tử tế đi, bảng đối chiếu nhóm máu có chịu học thuộc không hả!"

An Tinh rụt cổ, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Trộn xong nước sốt, Thẩm Anh bắt đầu trụng mì. An Tinh vừa khuấy socola, vừa như đang tán gẫu bâng quơ: "Mẹ biết không, con mới đọc được một tin tức về chuyện bế nhầm đấy. Có hai giáo viên đi dạy tình nguyện, con của họ chính là bị bế nhầm lúc mới sinh."

Thẩm Anh: "Hả?"

Lúc nãy trên đường về nhà, An Tinh đã tra cứu tin tức địa phương và tìm được thứ mình muốn.

Kiếp trước, để không làm gai mắt người ta, sau khi sự thật phơi bày An Tinh chẳng mấy khi ra ngoài, tiếp xúc với thiếu gia thật cực ít. Nhưng cậu vẫn còn đám bạn nối khố, từ chỗ họ cậu biết được rất nhiều tin tức về thiếu gia thật.

Thiếu gia thật tên là Ninh Vinh, được vợ chồng nhà họ Ninh nuôi lớn. Vợ chồng Ninh là giáo viên trung học, hè năm nay đi dạy tình nguyện ở vùng núi. Vào hạ, vùng núi hay có mưa bão, nơi vợ chồng Ninh dạy học bị lở đất đá do mưa lớn, gây thương vong cho nhiều người. Hai người họ vì cứu vài em học sinh mà đã qua đời trong tai nạn đó.

Sau khi tìm được thi thể, vì còn có những nạn nhân khác, nên ngoài việc nhận dạng qua trang phục và khuôn mặt, cơ quan chức năng còn tiến hành đối chiếu ADN. Kết quả phát hiện ra, Ninh Vinh không phải con ruột của vợ chồng nhà họ Ninh.

Sự việc liên quan đến giáo viên tình nguyện thấy việc nghĩa hăng hái làm, lại còn dính đến tình tiết bế nhầm con, tuy thông tin cụ thể của người trong cuộc đều được che đi, nhưng ở địa phương thì đây chẳng phải bí mật gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!