Năm nay, An Tinh và Ninh Vinh đều 20 tuổi, bắt đầu bước vào năm ba đại học.
Ở lứa tuổi sinh viên nam nữ với hormone bùng nổ, không còn áp lực học hành đè nặng trên đầu, nếu bản thân có chút suy nghĩ thì trái tim khao khát tìm kiếm người yêu là điều không ai ngăn cản nổi.
Chẳng nói đâu xa, ngay cả Ninh Vinh khi học đại học cũng từng được tỏ tình vài lần, đương nhiên sẽ không cho rằng An Tinh nhất định phải ngoan ngoãn học hành, không được yêu đương.
Thế nhưng, An Tinh lại có ngay một đối tượng đính hôn, hơn nữa còn là một người đàn ông, chuyện này cũng quá k*ch th*ch rồi đó?
Ninh Vinh rơi vào trầm tư.
An Tinh thì hoàn toàn không hay biết gì, thấy Ninh Vinh hỏi tới liền liến thoắng kể về Lộ Thiên Trầm.
"Nhà họ Lộ là hào môn rất giàu có, còn lợi hại hơn nhà họ An nhiều. Đời ông nội chỉ xem như khá giả một chút, đến đời bố mình mới thực sự làm ăn lớn, vậy mà đời ông nội của anh Lộ đã lợi hại hơn bố mình bây giờ rồi!"
Ninh Vinh tự phiên dịch lại trong đầu: Nghĩa là nhà họ Lộ đã giàu ít nhất bốn đời, còn nhà họ An mới giàu được hai đời.
"Hơn nữa bản thân anh Trầm cũng cực kỳ giỏi giang. Sau khi được bác Lộ tuyên bố là người thừa kế nhà họ Lộ, anh ấy liền vào tập đoàn Lộ thị, khí thế ngút trời, thu phục một đám đàn em..."
Ninh Vinh càng nghe càng thấy ly kỳ, nghi hoặc nghiêng đầu nhìn.
Nhận được ánh mắt dò xét của đối phương, An Tinh cảm thấy tủi thân. Cậu chỉ là một nghệ sĩ mê thủ công, có biết gì về quản lý công ty đâu, làm sao biết được sau khi anh Trầm vào công ty đã có thành tích cụ thể gì chứ!
Thật đáng ghét, nếu không đưa ra được ví dụ cụ thể, thì sao xứng đáng làm một "máy khen ngợi" chuyên nghiệp đây?
"Tóm lại là anh Trầm giỏi lắm, từ nhỏ đã là 'con nhà người ta', học giỏi mà tính tình cũng tốt." An Tinh cưỡng ép kết luận, "Quan hệ với nhà chúng ta cũng rất tốt, nên anh ấy mới biết chuyện bế nhầm."
Nghe thiếu niên thổi phồng về "anh Trầm" nửa ngày trời mà vẫn không thấy trọng tâm, Ninh Vinh đành phải nhắc nhở:
"Vậy tại sao hai người lại đính hôn? Hai người đang yêu nhau, định kết hôn sao?"
"Chắc là vì tôi đáng yêu chăng!" An Tinh suy nghĩ một chút, "Dù sao lúc đang ăn thịt nướng, anh Trầm hỏi tôi có muốn đính hôn với anh ấy không, tôi liền đồng ý."
Ninh Vinh: "???"
Bị ánh mắt sắc lẹm của đối phương nhìn chằm chằm, An Tinh rụt cổ lại, vẻ mặt đáng thương: "Đồ nướng... thật sự rất ngon mà..."
Hắn hỏi là chuyện đồ nướng sao!
Ninh Vinh: "Được rồi, cậu đừng nói nữa, dẫn đường đi."
Hỏi cũng là cậu, không cho nói cũng là cậu, thật khó chiều mà.
An Tinh hầm hừ đi phía trước.
Khu biệt thự này không quá phô trương, cao nhất là bốn tầng, diện tích mỗi tầng không quá hai trăm mét vuông, bên ngoài có sân vườn hoặc hồ bơi. Biệt thự nhà họ An phía sau là gara và vườn nhỏ, tổng diện tích không quá ba trăm mét vuông.
"Nhà mình còn có một căn ở khu biệt thự ngoại ô nữa, nghỉ hè hay Tết sẽ sang đó ở. Nếu cần tổ chức tiệc hoặc mời bạn bè tụ họp thì cũng làm bên đó, vì chỗ ấy rộng hơn."
"Bình thường trong nhà có năm người, có dì Trương nấu ăn hằng ngày và chú Lý lái xe cho ba. Họ ở lại nhà, cứ cách hai tuần vào cuối tuần sẽ được nghỉ. Thư ký của bố mẹ thường xuyên tới, còn người khác muốn tới đều sẽ báo trước."
An Tinh mau giận nhưng cũng mau quên, vừa bước vào cửa đã quên mất mình đang giận dỗi Ninh Vinh, nhiệt tình giới thiệu.
Hôm nay dì Trương và chú Lý vẫn đang nghỉ, trong biệt thự chỉ có Thẩm Anh và An Chiêu Minh. Hai người bận rộn trong bếp nửa ngày, mỗi người làm vài món tâm đắc, chỉ chờ hai đứa trẻ về.
Vì vậy, ngay khi Ninh Vinh vừa bước vào cửa, hắn đã được người phụ nữ nhẹ nhàng ôm lấy.
"Chào mừng con về nhà, con trai."
Giọng nói dịu dàng của người phụ nữ như xuyên qua thời gian, trùng khớp với một giọng nói khác trong ký ức. Trái tim Ninh Vinh khẽ nhói đau, cơ thể vốn có chút kháng cự bỗng cứng đờ, để mặc cho bà ôm lấy mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!