Chương 28: Em Là Vị Hôn Phu Của Anh Ấy!

Hai bên cửa nhà họ Ninh đều lắp camera giám sát, quay chụp toàn bộ khu vực trước cửa không góc chết, phạm vi bao phủ đến tận cầu thang. Chính vì sự đe dọa của hai chiếc camera này mà bác cả Ninh và bác gái mới không dám làm quá.

An Tinh lách qua hai người, đứng cạnh Ninh Vinh. Chàng trai cao hơn cậu một cái đầu, vóc dáng cũng rất cường tráng, tuy không mang lại cảm giác an toàn bằng anh Trầm nhà cậu, nhưng có còn hơn không.

An Tinh thẳng lưng đẩy đẩy Ninh Vinh, bảo hắn lên phía trước chắn cho mình.

Ninh Vinh: "..."

Không để ý đến động tác nhỏ giữa hai cậu thanh niên, bác cả Ninh hùng hổ nhìn hai người trước mặt, lớn tiếng nói: "Bộ luật Dân sự cái gì! Đừng có đem mấy thứ đó ra nói với tao, ai biết được chúng mày có đang lừa gạt hay không! Tao chỉ biết rằng, thằng ranh này vốn không phải con trai của em trai tao, không phải giống nòi nhà họ Ninh!"

Lưu Vân cũng ở bên cạnh tiếp lời chồng: "Đúng thế! Năm đó lỡ tay bế nhầm ở bệnh viện, bây giờ đương nhiên phải đổi lại! Nhà mà giao cho nó, ai biết nó có bán nhà rồi ôm tiền chạy mất không! Nhà không thể giao cho nó được!"

An Tinh bĩu môi.

Thực ra, nếu đổi lại là gia đình khác gặp phải chuyện này, đề nghị của Lưu Vân không phải là không có lý. Đầu tiên, năm đó hai đứa trẻ bị bế nhầm là ngoài ý muốn, không ai hay biết, mãi đến khi vợ chồng nhà họ Ninh qua đời sự thật mới được hé lộ.

Ninh Vinh và vợ chồng nhà họ Ninh quả thực đã xác lập quan hệ nhận nuôi, trên phương diện pháp luật hắn là người thừa kế hàng thứ nhất.

Nhưng xét về tình, nếu con trai ruột vẫn còn sống, chẳng lẽ người đó lại không được nhận di sản của bố mẹ mình sao?

Giả sử Ninh Vinh là kẻ lòng lang dạ thú, kế thừa căn nhà rồi bán đi lấy tiền chạy mất, vậy con trai ruột của nhà họ Ninh phải làm sao?

Có lẽ người đó sẽ vĩnh viễn không biết sự thật, hoặc giả sau khi biết chuyện tìm tới, thì vừa mất bố mẹ, vừa chẳng còn dấu vết gì bố mẹ để lại.

Vậy nên, việc người thân của vợ chồng nhà họ Ninh tạm thời trông coi căn nhà, chờ đến khi tìm thấy con ruột nhà họ Ninh rồi mới ngồi lại thương lượng, quả thực là một phương án khá tốt.

Thế nhưng, tất cả những giả thuyết này chỉ thành lập trên tiền đề — Ninh Vinh thực sự vô lương tâm, và những người khác trong họ Ninh không có tư tâm.

Ninh Vinh bình thản nói: "Cháu đã bảo rồi, cháu sẽ tìm con của bố mẹ, rồi bàn bạc với người đó về vấn đề kế thừa di sản của bố mẹ. Đến lúc đó, với tư cách là những người thân duy nhất còn lại của bố mẹ cháu, cháu sẽ mời hai người đến làm chứng."

Lời nói của chàng trai không nhanh không chậm, không chút gợn sóng, nghe mà tức chết người ta. Bác cả Ninh càng thêm giận dữ, vươn cổ nói: "Không được, bọn tao không đồng ý! Ai biết được mày có thực sự đi tìm đứa trẻ đó không! Căn nhà này nhất định phải giao cho bọn tao trông coi!"

An Tinh nghe không vô nữa, bước lên một bước. Bác cả Ninh và Lưu Vân đều đã có bóng ma tâm lý với cậu, theo bản năng lùi lại một bước, sau khi phản ứng lại thì đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn cậu thiếu niên.

An Tinh nói: "Hai người nói nghe hay thật đấy, bảo là giữ hộ nhà, đến lúc đó chắc là bán nhà luôn, tiền thì hai người giữ hết chứ gì!"

Bác cả Ninh nổi giận: "Nói bậy! Đây là nhà của em trai tao, tao giữ giùm cho cháu ruột của mình!"

An Tinh hếch cằm, lộ ra vẻ mặt nhìn thấu tất cả: "Khu vực này có kế hoạch giải tỏa, công tác tái định cư sẽ sớm bắt đầu thôi, nên hai người mới đến ép Ninh Vinh sang tên nhà cho hai người trước, như vậy tiền đền bù giải tỏa sẽ được chuyển thẳng cho hai người."

"Trong vòng một năm giải tỏa là thời gian đóng băng giao dịch, nhà đã đưa cho hai người thì dù có tìm lại được con ruột nhà họ Ninh cũng không thể sang tên cho người đó được. Còn tiền đền bù, tôi đoán chắc hai người cũng chẳng đời nào chịu trả hết đâu nhỉ?"

"Nếu người đó hiền lành, chắc chắn hai người sẽ lôi chuyện tình thân ra nói, bảo ngày xưa đã giúp đỡ chú dì rất nhiều, thậm chí còn bảo chú dì nợ tiền hai người... Còn nếu tính khí người đó không tốt, hai người cứ mặc kệ người ta, người ta cũng chẳng làm gì được hai người cả."

"Còn Ninh Vinh thì bị hai người hãm hại, đến lúc đó người kia có trách thì cũng chỉ trách Ninh Vinh. Lợi ích hai người hưởng hết, uất ức thì Ninh Vinh gánh toàn bộ —" Nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của hai người, ánh mắt An Tinh dần trầm xuống: "Hai người tính toán như vậy, đúng không?!"

"Cái, cái gì mà lung tung! Mày đừng có nói bậy!" Sắc mặt bác cả Ninh biến đổi lớn, lời phản bác của Lưu Vân cũng lắp bắp không trôi chảy.

An Tinh hừ một tiếng, kiêu ngạo hếch cằm: "Tôi nói cho hai người biết, Ninh Vinh là... bạn của tôi! Chưa nói chuyện khác, tiền tiêu vặt để tôi thuê luật sư giúp Ninh Vinh đánh kiện tụng thì tôi vẫn có đấy. Hai người nói xem, nếu chuyện này thật sự ra tòa, hai người có đạt được mục đích không?"

"..." Hai người xám xịt bỏ đi.

Không phải chứ không phải chứ, sức chiến đấu thế này mà cũng dám tới tham căn nhà của người khác sao? An Tinh chỉnh lại vạt áo, tự hào quay người lại, đâm sầm vào ánh mắt có chút phức tạp của Ninh Vinh, lập tức thấy căng thẳng: "Sao... sao thế? Tôi nói sai cái gì à?"

"Không có gì." Ninh Vinh lắc đầu, thấy cậu thiếu niên trợn tròn đôi mắt hạnh nhìn mình, hắn dịu giọng lại: "Tôi chỉ cảm thấy... nếu không phải được mọi người tìm về, có lẽ tôi cũng không có kinh nghiệm, sẽ đưa nhà cho họ, rồi sau đó giống như cậu nói, lòng đầy hối hận."

An Tinh ngẫm nghĩ một chút, sắc mặt cũng thay đổi. Trời ạ, vậy kiếp trước họ không tìm thấy Ninh Vinh, chẳng phải Ninh Vinh đã mắc bẫy rồi sao?! Thấy cậu thiếu niên ngẩn người, Ninh Vinh thản nhiên nói: "Họ từng nói, họ có quan hệ, có thể giúp tìm con của bố mẹ. Nhưng cần tiền, cần phải bán nhà đi."

"..." An Tinh đi theo sau chàng trai vào nhà, lòng đầy lo lắng. "Mấy người đó nói dối mà chẳng biết ngượng mồm, Ninh Vinh cậu nghìn vạn lần đừng có tin nhé! Cho dù chúng tôi không tìm thấy cậu... cậu vẫn còn là sinh viên mà, bán nhà đi rồi cậu ở đâu, sau này đi học thế nào!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!