"A..."
An Tinh ngẩn người nhìn An Chiêu Minh, rồi lại nhìn sang Ninh Vinh, miệng từ từ há hốc.
Không phải chứ, không phải chứ? Bố bận rộn cả tuần trời, thế mà đến sợi tóc của Ninh Vinh cũng chưa lấy được sao? Cậu cứ tưởng kết quả xét nghiệm ADN đã có rồi kia đấy!
Vẻ mặt kinh ngạc đến ngây người này lọt vào mắt An Chiêu Minh và Thẩm Anh lại bị hai người hiểu lầm.
An Chiêu Minh vội vàng lên tiếng trấn an:
"Tinh Tinh à, bố không cố ý giấu con đâu. Bố cũng vừa mới nhận được tin tức, còn cần phải làm xét nghiệm thì mới biết chắc chắn được."
Thẩm Anh tức giận nhéo chồng một cái, rồi cũng vội vàng ôm lấy con trai: "Cục cưng à, bố con chỉ là sơ suất thôi, tuyệt đối không có ý gì đâu..."
"Ấy chết, không sao, không sao mà, con đâu có giận."
Nhận ra bố mẹ đang hiểu lầm, An Tinh vội vàng cắt ngang lời an ủi của hai người.
"Con chỉ là... quá ngạc nhiên thôi. Con không ngờ người đó lại là Ninh Vinh..."
Động tác của Thẩm Anh khựng lại, bà sực nhớ ra Ninh Vinh vẫn đang đứng một bên, chứng kiến cảnh hai người bọn họ vây quanh an ủi An Tinh. Bà biết rõ cách hành xử của chồng mình, ông đã đề nghị làm xét nghiệm thì chắc chắn đã nắm phần thắng rất lớn. Nếu Ninh Vinh thực sự là con ruột của họ, nhìn thấy cảnh tượng này liệu có ghi hận An Tinh hay không?
Trong khi người phụ nữ đang lo lắng suy nghĩ cách cứu vãn tình thế, thì An Tinh đã nhanh chóng tìm cách giải vây cho bố mẹ.
"Bố, bố có chắc là Ninh Vinh không ạ? Bố... bố mẹ cậu ấy mới qua đời, như thế này... không thích hợp đâu ạ."
Làm gì có ai vừa gặp mặt đã lôi người ta đi đòi xét nghiệm quan hệ huyết thống, ít nhất cũng phải nói rõ đầu đuôi câu chuyện chứ!
An Chiêu Minh cũng phản ứng lại, vỗ vỗ vai con trai. Thấy gia đình mình đứng đây có chút gây chú ý, ông bèn ra hiệu mọi người đi về phía góc khuất hơn.
Gương mặt Ninh Vinh không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng đã rối bời. Hắn có hơi do dự, nhưng rồi bàn tay trái của An Tinh đã nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, kéo hắn đi theo.
Đi đến một góc yên tĩnh, An Chiêu Minh nhìn Ninh Vinh, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn:
"Cháu à, lần trước ở bệnh viện cháu có nói, cha mẹ cháu năm xưa đã bị trao nhầm con. Nhà chúng ta cũng gặp phải tình huống tương tự."
"Lúc đó chú đã nhìn thấy chứng minh thư của cháu, cho nên... xin lỗi nhé, chú đã thử điều tra về bệnh viện nơi cháu sinh ra, và cả cha mẹ cháu nữa."
Ông dừng lại một chút, rồi quay sang nói với Thẩm Anh về hoàn cảnh của Ninh Vinh.
"Bố mẹ thằng bé đều là giáo viên, cách đây không lâu trong lúc đi dạy tình nguyện, vì cứu học sinh mà đã qua đời."
"Cái gì?!" Thẩm Anh che miệng, bàng hoàng nhìn sang An Tinh.
An Tinh đã chuẩn bị tâm lý từ trước, lúc này rất hợp thời mà bày ra vẻ mặt ngơ ngác.
Ở vùng núi xảy ra sạt lở đất, hai giáo viên tình nguyện đã hy sinh thân mình để cứu học sinh. Trong lúc khâm liệm thi thể, người ta mới phát hiện đứa con trai không phải con ruột của họ, mà là do bị trao nhầm.
Thẩm Anh vẫn nhớ con trai từng kể cho mình nghe về bản tin này. Lúc đó bà còn nghĩ, đứa bé kia chắc phải đau lòng biết bao nhiêu. Nào ngờ đâu, đó lại chính là cốt nhục của bà.
Nước mắt người phụ nữ tuôn rơi không ngừng, khi nhìn sang Ninh Vinh, trong đôi mắt hạnh ngập tràn sự đau lòng và thương xót.
Ninh Vinh vừa chạm phải ánh mắt ấy liền như bị bỏng, lập tức rũ mắt xuống. Ánh nhìn trống rỗng của hắn rơi vào bàn tay An Tinh đang nắm lấy mình.
An Tinh vẫn luôn âm thầm quan sát biểu cảm và phản ứng của Ninh Vinh. Cậu vẫn nhớ rất rõ, kiếp trước khi chân tướng vừa bị phơi bày, ánh mắt của Ninh Vinh lạnh lẽo đến mức nào. Dù khi đó Thẩm Anh bị k*ch th*ch đến ngất đi, Ninh Vinh cũng chỉ đứng từ xa, thờ ơ nhìn sang, lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Mặc dù kiếp này quan hệ giữa cậu và Ninh Vinh đã tốt hơn rất nhiều, nhưng nếu... nếu Ninh Vinh vẫn giống như kiếp trước, lạnh lùng với Thẩm Anh như vậy... thì cậu thà không để Ninh Vinh nhận tổ quy tông còn hơn!
Nghĩ vậy, An Tinh nhìn sang, lại thấy khi Thẩm Anh rơi lệ, chàng trai trẻ do dự giơ tay lên, há miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không thốt ra lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!