Chương 24: Kẻ không mời mà đến

Giới cậu ấm hào môn vô cùng bài ngoại, nếu thân phận không đủ "chuẩn",  thì hoàn toàn không thể bước chân vào cái vòng tròn này.

Vậy thế nào mới được coi là thân phận "chuẩn"?

An Tinh là chuẩn, còn An Hạo thì không.

An Ninh Jewelry nằm trong top đầu toàn quốc, AAn Chiêu Minh là người nắm quyền thực sự, An Tinh là con trai duy nhất của An Chiêu Minh.

Nhà họ Lộ đã chính thức công bố Lộ Thiên Trầm là người thừa kế, mà anh cũng là con một, đã trực tiếp tiếp quản công ty.

Người nắm quyền nhà họ Tiêu là ông nội của Tiêu Dật, bản thân Tiêu Dật cũng đang dùng công ty nhà mình để rèn luyện.

Ba người kể trên đều đạt chuẩn, thân phận của họ là người thừa kế danh chính ngôn thuận trên phương diện pháp luật.

Hơn nữa, chưa bàn đến việc sau này có kế thừa gia nghiệp thành công hay không, hay năng lực ra sao, chỉ riêng việc họ lớn lên trong giới này từ nhỏ, quen biết với các người thừa kế khác đã là một điểm cộng cực lớn trong cái xã hội coi trọng các mối quan hệ này.

Về phần An Hạo, bố hắn không phải người nắm quyền thực tế, nhưng bản thân hắn lại uy h**p đến vị trí của người thừa kế chính thống. Thật ra trong giới con nhà giàu, thân phận như vậy khá tế nhị, thậm chí là không được chào đón cho lắm.

Lý do cũng rất đơn giản, không ai muốn bị một kẻ dã tâm nhìn chằm chằm, suốt ngày nghĩ cách thay thế mình cả.  Mọi người đều sẽ tự đặt mình vào vị trí của An Tinh, nên tự nhiên sẽ chẳng thể nào ưa nổi An Hạo.

An Tinh ghé người lên lưng ghế sô pha, thò đầu dáo dác nhìn An Hạo đang bước vào cửa, trong lòng vô cùng khó hiểu, tại sao hắn lại xuất hiện ở buổi tụ họp này chứ.

Đợi đến khi nhìn thấy người đi bên cạnh An Hạo, cậu mới vỡ lẽ.

Người đó tên là Tôn Trình, quan hệ với An Hạo cực tốt, mỗi khi trong giới có tụ tập, mười lần thì đến bảy lần gã sẽ dắt theo An Hạo. Còn một điểm nữa là tên này vô cùng háo sắc, trước kia khi An Tinh gặp gã, từng bị gã nói bóng gió vài câu khó nghe, nên An Tinh rất ghét gã.

An Tinh bĩu môi, rụt người trốn ra sau lưng Tiêu Dật.

Kể từ khi biết Tiêu Dật là cháu trai của Tiêu Duệ, trong mắt An Tinh, vị anh trai này lại càng thêm đáng tin cậy. Lúc này, cậu rất tự nhiên túm lấy tay áo của người thanh niên, lí nhí lầm bầm:

"Em chẳng biết là anh họ cũng tới..."

Tiêu Dật không phải con một, nhưng nhận thức của anh về anh em trai chỉ giới hạn ở đứa em cùng cha khác mẹ không an phận trong nhà, ngày nào cũng đấu đá, phiền chết đi được. Anh nào đã từng trải qua cảm giác này, được một thiếu niên nhỏ bé túm tay áo, giọng điệu mềm mại than thở làm nũng, chỉ thấy tim mình mềm hẳn ra.

d*c v*ng bảo vệ trong lòng anh bùng nổ, chỉ muốn che chở thật tốt cho nhóc con yếu đuối đáng yêu này, bèn kéo người giấu kỹ sau lưng mình, cười nói:

"A Bách đúng là không kiểm soát kỹ gì cả, cũng chẳng báo cho chúng ta biết hôm nay có những ai đến."

Câu này nói với âm lượng bình thường, Trần Bách tự nhiên nghe thấy.

Khóe mắt hắn liếc thấy An Tinh đang được Tiêu Dật che chở bên người, lập tức hiểu ra Tiêu Dật đang muốn ra mặt thay An Tinh.

Người trong cái vòng tròn này lớn lên cùng nhau từ nhỏ, ai mà chẳng biết An Tinh chỉ có thiên phú nghệ thuật, còn chuyện quản lý doanh nghiệp gia đình thì mù tịt. Ngược lại, An Hạo của chi thứ lại gia nhập An Ninh Jewelry, nghe nói làm việc cũng khá được.

An Hạo là mối đe dọa với An Tinh, giữa hai người đương nhiên chẳng có chuyện anh em hòa thuận. Câu nói kia của Tiêu Dật thoạt nghe như đang trách hắn, nhưng thực chất là đang ám chỉ An Hạo, thân phận không đủ còn muốn chen chân vào buổi tụ họp này.

Trong giới có vài người thích "đầu tư cổ phiếu", có thể sẽ coi thường An Tinh mà chuyển sang giao hảo với An Hạo. Nhưng những người nắm thực quyền trong tay như Tiêu Dật hay Trần Bách thì sẽ không làm vậy, họ chỉ quan sát mà thôi.

Cho nên khi thấy An Hạo bước vào, Trần Bách vẫn tỏ ra nhiệt tình hiếu khách như thường. Nhưng xét về sở thích cá nhân, đương nhiên hắn cũng nghiêng về phía An Tinh hơn.

Chỉ là Tiêu Dật... Từ bao giờ lại giống như Lộ Thiên Trầm, để tâm đến An Tinh thế này?

Thánh hóng hớt Trần Bách cảm thấy kho dữ liệu của mình cần phải cập nhật rồi, trong lòng thầm lẩm bẩm, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêng đầu cười nói: "Chuyện này không liên quan đến tôi nhé, Tôn Trình cũng có nói với tôi đâu."

Nồi được đẩy thẳng sang cho Tôn Trình.

Tôn Trình thô lỗ bước lên, ánh mắt dính chặt trên người An Tinh. Thấy An Tinh trốn ra sau lưng Tiêu Dật, ánh mắt Tiêu Dật cũng lạnh hẳn xuống. Hắn nhếch miệng cười:

"A Dật à, tôi dẫn A Hạo tới là để giới thiệu cho cậu đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!