Chương 23: Lời cảnh báo và khách không mời

Hạnh phúc trên đời này đều là do so sánh mà ra, nhất là khi người khác phải đi làm còn mình thì được nghỉ ngơi.

Năm nay An Tinh mới 20 tuổi, dù có nũng nịu yếu ớt đến đâu thì đây cũng là độ tuổi mà sức khỏe tốt nhất. Sau khi giải quyết xong tâm sự trong lòng và truyền nước biển, sang đến thứ Hai, cậu đã hoàn toàn cắt sốt, chỉ còn hơi ho và người hơi yếu.

Đi làm khi đang bệnh là chuyện không thể nào, An Chiêu Minh trực tiếp gọi điện cho bộ phận nhân sự, còn nghiêm túc làm thủ tục xin nghỉ ốm cho con trai, nghe nói làm vậy sẽ không bị trừ lương. An Tinh cũng nhắn tin cho Tiêu Duệ trình bày tình hình, sau đó đường hoàng nằm nhà nghỉ ngơi.

Thẩm Anh có studio riêng, địa điểm làm việc vốn linh hoạt, hôm nào không muốn đến studio thì bà ở nhà vẽ bản thiết kế. Thế là An Tinh thay một bộ đồ ngủ, thấy Thẩm Anh không ra ngoài liền vui vẻ sán lại gần.

"Mẹ uống nước không ạ?"

"Mẹ có ăn bánh quy không ạ?"

"Mẹ làm việc vất vả quá, nghỉ ngơi một chút đi ạ!"

Thiếu niên vừa khỏi bệnh, sắc mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt, như cái đuôi nhỏ quấn lấy mẹ không rời. Thẩm Anh bị những tiếng làm nũng gọi đến mềm lòng, bà biết đây là do sau khi nói ra sự thật, con trai vẫn còn bất an, nên không từ chối, để mặc con xoay quanh mình. Bà cũng không thấy phiền, chỉ cúi đầu tiếp tục làm việc.

Biệt thự rất rộng, An Chiêu Minh có thư phòng, Thẩm Anh có phòng làm việc, An Tinh cũng có phòng làm đồ thủ công riêng. Phòng làm việc của Thẩm Anh đón ánh sáng cực tốt, khi bà cúi đầu làm việc, ánh nắng hắt từ bên cạnh lên gương mặt mộc không trang điểm, ánh mắt và đôi lông mày ấy dịu dàng vô cùng.

An Tinh quấn chăn nhỏ rúc vào ghế lười bên cạnh, ngắm nhìn gương mặt hồng hào, trông còn khỏe mạnh hơn cả mình của mẹ, cảm thấy bản thân thật giỏi, tránh được kiếp nạn bệnh tật của bà ở kiếp trước, trong lòng vô cùng tự hào.

Cậu nghịch điện thoại một lúc, lại quay sang ân cần với Thẩm Anh một lúc, chẳng bao lâu sau liền cuộn người trong ghế, ngủ say.

Buổi tối An Chiêu Minh về nhà, vốn còn lo con trai sẽ không thoải mái, đang nghĩ xem nên làm thế nào để con buông bỏ tâm lý, vẫn sinh hoạt như trước, thì liền phát hiện —

Khá lắm, thằng nhóc con này còn dính người hơn cả lúc trước.

Khi lại một lần nữa bị An Tinh nhanh tay gắp mất món ăn ông định gắp cho vợ, An tổng anh minh thần võ cuối cùng cũng nổi giận.

"Tinh Tinh à, bố thấy dạo này con cứ ru rú trong nhà suốt, chẳng chịu ra ngoài chơi gì cả?"

An Tinh ân cần gắp cho Thẩm Anh miếng súp lơ xanh giòn ngon, gật đầu cho có lệ.

"Có gì đâu mà chơi, con bận lắm!"

Cậu sống lại đâu phải để chơi? Cậu là loại người vô lương tâm như vậy à? Không hề nhé.

An Chiêu Minh cố nén thái dương đang giật giật, vẫn dịu dàng gắp cho con trai một miếng thịt, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Con trai à, chịu khó ra ngoài giao lưu xã hội chút đi. Dù sao con và đám thanh niên đó cũng lớn lên cùng nhau. Sau này tìm được em trai con về, nó còn phải nhờ cậy vào con đấy!"

Thẩm Anh cúi đầu che giấu nụ cười, còn An Tinh đang ngậm miếng thịt trong miệng, trợn tròn mắt nhìn người đàn ông.

"Em trai á?"

An Chiêu Minh bình thản nói: "Đều là con trai của bố mẹ, đương nhiên là em trai con rồi!"

Hít, chẳng lẽ sau này Ninh Vinh nhận tổ quy tông xong, còn phải gọi cậu là anh trai?

An Tinh: Đột nhiên hưng phấn. jpg

Ngay lập tức cậu cảm thấy trên vai mình như đặt thêm một trọng trách nặng nề, trong lòng có thêm một mối bận tâm, một cảm giác cấp bách.

"Bố nói đúng, sau này nhận em trai về, người trong giới có thể sẽ bài xích em ấy. Con phải giúp đỡ em trai, giúp em ấy xây dựng nền tảng tốt trong cái giới này!"

Tuy An Chiêu Minh chỉ nói bừa, nhưng An Tinh lại cảm thấy mình được khai sáng.

Đám thiếu gia trong giới thượng lưu Đường Thành này thực ra khá bài ngoại, dù sao mọi người cũng lớn lên và chơi với nhau từ nhỏ, cha mẹ cũng là người quen hay gặp mặt, giữa họ có chút tình nghĩa. Không kể đến kiểu "con nhà người ta" như Lộ Thiên Trầm, thì dạng tính cách mềm mỏng, không thích chơi trội, lại không tranh chấp với ai như An Tinh thực ra rất được lòng mọi người trong giới.

Kiếp trước sau khi sự thật bị phơi bày, tuy mọi người tạm thời giữ khoảng cách với cậu, nhưng đó chỉ là khoảng cách xã giao trong mắt người ngoài. An Tinh chỉ không ra ngoài tham gia hoạt động, tránh những nơi Ninh Vinh xuất hiện, nhưng tài khoản WeChat của cậu vẫn nằm trong nhóm chat của các thiếu gia. Mọi người không hề lập nhóm mới để loại cậu ra, các loại tin đồn bát quái vẫn bàn tán như thường.

Cũng chính vì thái độ mập mờ của đám thiếu gia đời thứ hai này, An Tinh mới có thể biết được nhiều chuyện về Ninh Vinh đến vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!