"Anh cả, chị dâu, nó vốn dĩ không phải con cháu nhà họ An chúng ta, A Vinh mới là con ruột của anh chị!"
"Nó không phải em họ con, A Vinh mới là em họ con. Em họ con không phải là thứ phế vật này!"
Chú Hai An với gương mặt hiền từ, thím Hai đoan trang xinh đẹp, người anh họ tuấn tú, cùng với Ninh Vinh đầy cảnh giác và lạnh lùng đang đứng trong phòng khách biệt thự nhà họ An. Trong tay họ là bản giám định huyết thống, phơi bày sự thật tàn khốc trước mặt tất cả mọi người trong nhà họ An.
An Chiêu Minh là người bình tĩnh lại đầu tiên, ông đón lấy tờ xét nghiệm từ tay chú Hai An.
Tờ thứ nhất, chứng minh Ninh Vinh và An Chiêu Minh có quan hệ cha con. Tờ thứ hai, chứng minh An Tinh và An Chiêu Minh không có quan hệ cha con.
An Tinh đứng sau lưng Thẩm Anh, mờ mịt nhìn mọi thứ trước mắt, cậu há miệng muốn nói gì đó nhưng không thể thốt nên lời.
"Chú Hai, thím Hai, anh họ, mọi người..."
Cậu khó khăn lắm mới mở miệng được, nhưng lập tức bị cắt ngang.
"Tinh Tinh à, sau này cháu đừng gọi chúng ta như vậy nữa. Cháu vốn không phải con cái nhà họ An, sau này còn phải trở về bên bố mẹ ruột của cháu. Cháu gọi chúng ta như thế, là không muốn nhận lại bố mẹ mình sao?"
"Hơn nữa cháu gọi như thế, để Vinh Vinh phải làm sao đây!"
Giọng Đàm Tú không lớn, vô cùng bình thản, không hề mang ý chèn ép, nhưng lại khiến An Tinh không thể chen lời vào được.
Đầu óc cậu hoàn toàn hỗn loạn, suýt chút nữa không nghe rõ Thím Hai đang nói gì, chỉ biết lắc đầu liên tục.
Cậu không hề chú ý tới, khi nghe thấy một câu trong lời của Đàm Tú, ánh mắt của Ninh Vinh nhìn sang sắc lẹm như điện.
"Em dâu, sao em có thể nói với Tinh Tinh như vậy được!"
Hốc mắt Thẩm Anh đỏ hoe, đầu óc choáng váng, nhưng bà vẫn cố gắng che chở An Tinh sau lưng. Bà còn muốn nói thêm gì đó, nhưng chú Hai An đã lên tiếng.
"Chị dâu à, chị như vậy là không đúng rồi. Em biết chị nuôi đứa bé này khôn lớn, có tình cảm với nó, nhưng A Vinh mới là con trai ruột của chị, mới là người thừa kế chân chính của anh cả! Chị che chở cho đứa trẻ này, thế thì A Vinh phải làm sao? Chị có nghĩ tới cảm nhận của A Vinh không!"
Nước mắt trên mặt Thẩm Anh tức thì rơi xuống.
Bà nhìn về phía chàng trai đứng sau lưng An Chiêu Viễn.
Lần đầu gặp đứa trẻ ấy, bà chỉ có cảm giác quen thuộc rất mơ hồ. Nhưng khi nhìn thêm vài lần, bà dần dần thấy được bóng dáng của chồng khi còn trẻ trên gương mặt đứa trẻ ấy, trong nhịp tim ngày một dồn dập, bà cảm nhận được thứ cảm ứng mẫu tử kỳ diệu ấy.
Bà biết, đây chính là con trai của bà.
Thế nhưng, Tinh Tinh cũng là con trai bà mà!
"Chú Hai! Chú câm miệng!" An Chiêu Minh đỡ lấy người vợ đang lảo đảo sắp ngã, giận dữ quát An Chiêu Viễn, "A Anh, em có sao không?"
Gương mặt hiền lành hòa nhã của chú Hai An lộ ra vẻ giận dữ.
"Anh cả, chị dâu, hai người lo cho đứa con mình nuôi nấng hai mươi năm, điều này không sai, nhưng cũng không thể lạnh nhạt với A Vinh như thế! A Vinh mới là con ruột của anh chị! Anh chị có biết A Vinh đã phải sống những ngày tháng như thế nào không?"
"Gia cảnh bố mẹ nuôi của thằng bé không tốt, từ khi nó trưởng thành, mỗi kỳ nghỉ đều phải tự đi làm thêm kiếm tiền tiêu vặt. Bố mẹ nuôi của nó vừa qua đời cách đây không lâu, những người khác trong gia đình đó liền tranh giành di sản để lại, đuổi A Vinh ra khỏi nhà!"
"Anh chị không đau lòng cho con trai ruột của mình, mà lại đi đau lòng cho một kẻ mạo danh sao!"
Lời này như một con dao đâm thẳng vào tim, Thẩm Anh đau đớn kêu lên một tiếng, cuối cùng không chống đỡ nổi, ngất đi.
"Mẹ!"
"A Anh!"
Trong cơn hỗn loạn, An Tinh chỉ nhớ được ánh mắt lạnh lẽo như sói hoang cô độc mà Ninh Vinh nhìn sang từ xa........
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!