Sau khi nói lời tạm biệt với Ninh Vinh ở bệnh viện, dù có chậm hiểu đến đâu, An Tinh cũng nhận ra An Chiêu Minh có gì đó không ổn.
Cậu vẫn còn hơi mơ hồ, cho đến khi nhìn thấy An Chiêu Minh trả lại chứng minh thư cho Ninh Vinh, vẻ mặt ông vẫn bình thản như thường, nhưng trong lòng An Tinh lại thắt lại một cái. Nhớ lại lúc An Chiêu Minh nghe thấy Ninh Vinh nhắc đến chuyện năm xưa bị "ôm nhầm" mà ông hoàn toàn không truy hỏi thêm, trong lòng cậu cũng đã hiểu ra vài phần.
Chuyện cần thẳng thắn nói ra... không thể kéo dài thêm nữa. An Tinh lặng lẽ nghĩ.
Về đến cửa nhà, Thẩm Anh đã về trước hai cha con một bước, bà hối thúc con trai đi uống chút cháo rồi mau chóng lên lầu nghỉ ngơi.
"Cái nhà đó quá quắt thật! Tinh Tinh nhà chúng ta thì liên quan gì đến chuyện này chứ, tự dưng lại bị vạ lây."
Người phụ nữ tức giận càm ràm, kéo tay và cánh tay con trai ra kiểm tra, nhìn thấy những vết xước và vết bầm tím trên tay trái An Tinh mà đau lòng không thôi.
"May mà bị thương không nặng, nếu không để xem sau này con làm thủ công kiểu gì!"
An Tinh rụt cổ lại, cả người ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan hơn, rụt rè hỏi: "Mẹ... mẹ không sao chứ? Có phải bị dọa sợ rồi không?"
Ban nãy Thẩm Anh trông có vẻ đau buồn đến mức đứng không vững, khiến An Tinh sợ hết hồn.
Người phụ nữ cười lạnh một tiếng.
"Mẹ con đâu có yếu đuối thế, mẹ diễn đấy!"
An Tinh: "!"
"Cái thằng ngốc này, người ta còn chưa dùng bao nhiêu sức mà con đã mềm nhũn chân tay để bị đẩy xuống nước rồi. Mẹ mà không diễn, con định sau khi được vớt lên lại tiếp tục cãi nhau với người ta à?!"
An Tinh: "..."
"Đứa nhỏ kéo con lên đó, thế nào rồi?"
Thấy thiếu niên ỉu xìu không nói lời nào, An Chiêu Minh hoàn hồn, trả lời một tiếng: "Đưa sang nhà bạn nó rồi."
"Mẹ đã bảo con đừng có làm liều, con cứ thích thể hiện cơ!"
Thẩm Anh dùng sức ấn vào trán con trai, "Sau này con tránh xa thằng nhóc đó ra một chút!"
"Khụ, đừng đổ lỗi cho nạn nhân chứ."
An Chiêu Minh ho nhẹ một tiếng, "Chuyện hôm nay chủ yếu cũng là tai nạn."
Lúc này cảm xúc của Thẩm Anh đang dâng trào, ai dính dáng đến chuyện An Tinh rơi xuống nước bà đều giận lây, nghe thấy chồng nói vậy, bà quay đầu trừng mắt nhìn chồng.
"Giờ anh nói hay quá nhỉ, ngày thường sao không dạy con cho đàng hoàng đi! Cãi nhau không lại người ta còn bị đánh, An Chiêu Minh, đây có phải con anh không hả?!"
An Chiêu Minh buột miệng thốt lên: "Đương nhiên là con trai anh! Sao có thể không phải con trai anh được!"
Hốc mắt An Tinh đỏ hoe, nước mắt trào ra.
"... Tinh Tinh? Tinh Tinh, con khóc cái gì?"
Thẩm Anh là người đầu tiên chú ý đến nước mắt của thiếu niên, bà vô cùng kinh ngạc. An Chiêu Minh nhìn thấy biểu cảm của con trai, trong lòng chợt trầm xuống.
Lời buột miệng nói ra thường đại diện cho suy nghĩ chân thật nhất. Khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó của An Chiêu Minh, An Tinh cảm thấy tảng đá vô hình đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống.
Cậu ngẩng đầu nhìn An Chiêu Minh và Thẩm Anh, không nói gì, đi lên lầu về phòng mình, lấy ra bản báo cáo mà Lộ Thiên Trầm đưa cho cậu trước đó. Bước chân nặng nề đi xuống lầu, cậu đưa tập tài liệu cho hai người.
"Hôm đó con đã nhổ tóc của bố và tóc của con... mang đi làm giám định huyết thống."
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!