Chương 18: Cú Ngã Bên Bờ Ao

À, hình như cậu vừa rơi xuống hồ thì phải. Rồi sau đó, Ninh Vinh đã nhảy xuống cứu cậu?

Thiếu niên xinh đẹp chân tay bủn rủn không chút sức lực, được chàng trai cao lớn cùng mấy du khách nhiệt tình xúm lại kéo lên bờ, ngồi bệt xuống đất mà người vẫn còn ngẩn ngơ chưa hoàn hồn.

"Cậu có sao không? Có bị sặc nước không?"

Ninh Vinh chẳng màng đến bộ đồ ướt sũng trên người mình, hai tay giữ chặt vai thiếu niên, lo lắng hỏi dồn.

Cuối cùng An Tinh cũng tỉnh táo lại, ngay sau đó là cảm giác khoang mũi và cổ họng nóng rát như lửa đốt, cậu lập tức ho sặc sụa, vừa ho vừa "khục khục" nhổ nước ra ngoài, giờ cậu mới chậm chạp cảm nhận được cổ tay và khuỷu tay mình cũng đau nhói.

Vừa rồi cậu ngã ngửa ra sau, theo bản năng vung tay tìm điểm tựa để giữ thăng bằng. Nước hồ không sâu nên không bị chìm nghỉm, nhưng cũng vì thế mà thiếu lực cản, nếu không nhờ cậu dùng tay chống đỡ thì cú vừa rồi rất có thể đã đập đầu xuống đáy.

"Tinh Tinh! Tinh Tinh con có sao không?"

Thẩm Anh cũng không biết lấy đâu ra sức lực, đẩy phăng mấy người đàn ông to khỏe đang vây xem ra, lao bổ vào trước mặt thiếu niên, cả người run rẩy muốn nắm lấy tay con trai nhưng lại không dám chạm vào.

"Mẹ, khụ khụ... con... không sao... khụ khụ khụ!..."

An Tinh sặc không nhiều nước, nhưng dù sao nước hồ cũng không sạch sẽ, vừa mở miệng là ho không ngừng.

Vẫn là Ninh Vinh có kinh nghiệm hơn, hắn vừa vỗ lưng cho An Tinh vừa nhíu mày nói: "Tốt nhất là nên đến bệnh viện kiểm tra xem có bị viêm phổi không..."

"Này hai người kia đi đâu đấy! Đẩy người ta xuống nước rồi định bỏ chạy hả!"

Bà Lưu thấy thằng nhóc kia rơi xuống hồ liền cảm thấy không ổn. Đợi người được cứu lên, thừa lúc mọi người không chú ý, bà ta kéo chồng định lén lút rời đi.

May mà nhân viên khu du lịch mắt sắc, lập tức quát lớn chặn lại. Đùa gì vậy, hai người này gây chuyện trong khu du lịch, đẩy người xuống nước mà còn để chạy mất thì trách nhiệm chẳng phải đổ hết lên đầu bọn họ sao!

Nhân viên vừa toát mồ hôi lạnh, vừa dùng bộ đàm báo cáo cấp trên, đồng thời hô hoán du khách chặn hai người kia lại.

"Tiểu Anh?! Con trai?! Có chuyện gì thế này?! Con rơi xuống hồ rồi à?!"

An Chiêu Minh ôm túi gà rán KFC đi ra thì thấy bên ngoài loạn cào cào, lại không thấy vợ con đâu, chỉ nghe loáng thoáng du khách bàn tán có người rơi xuống nước. Ông ghé đầu nhìn thử, ai ngờ người rơi xuống nước thế mà lại là cục cưng nhà mình, ông sợ đến toát mồ hôi hột.

Ông vừa chen được vào vòng người, còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì đã nghe thấy bên cạnh có giọng nói chua ngoa gào lên.

"Ai đẩy nó xuống nước chứ? Rõ ràng là cái thằng ranh con đó ăn vạ, cố tình nhảy xuống đấy!"

An Chiêu Minh sững người, ánh mắt lại rơi vào An Tinh.

Ý là sao, con trai ông không phải trượt chân ngã xuống, mà là bị người ta đẩy?!

Người đàn ông nổi trận lôi đình, vừa định quay người mắng lại thì một cơ thể mềm mại đã nhào vào lòng ông. Ông theo thói quen đỡ lấy vợ mình, cúi đầu xuống thì thấy bà đang nhìn về phía bên kia, nước mắt rơi lã chã.

"Vị chị gái này, rốt cuộc con nhà tôi đã đắc tội gì với chị? Thằng bé vừa mới cùng chúng tôi đạp xe trong công viên, mệt đến mức đi không nổi phải ngồi đây nghỉ ngơi, chắc chắn sẽ không chủ động gây chuyện thị phi. Cho dù thằng bé có làm gì khiến chị ngứa mắt, chị cũng không thể đẩy nó xuống nước chứ! Chị nhìn con tôi xem, nó sắp không thở nổi rồi kia kìa, thế mà chị còn vu khống nó ăn vạ!"

"Nhìn tuổi tác chị chắc cũng làm mẹ rồi, sao có thể đối xử với con nhà người ta độc ác như vậy!"

Đầu đuôi câu chuyện rõ ràng, thái độ vừa yếu đuối vừa lên án đanh thép. Người phụ nữ xinh đẹp mảnh mai với vẻ mặt bi thương, gục vào lòng người đàn ông cao lớn anh tuấn mà nức nở, cho dù đang tức giận vì con mình bị chỉ trích, bà vẫn cố gắng nói lý lẽ.

Trái lại, kẻ ra tay bên kia mặt đỏ bừng, nếu không bị người xung quanh giữ lại, dường như còn muốn xông lên đánh người.

Còn đứa trẻ rơi xuống nước thì ho đến không thở nổi, được nam sinh bên cạnh đỡ lấy, toàn thân vẫn run rẩy, trông như đã bị dọa sợ nặng nề.

Trông mặt mà bắt hình dong thì có hơi nông cạn, nhưng quần chúng nãy giờ vẫn đứng xem, lại thấy thái độ hung hăng của kẻ đẩy người, liền nhao nhao lên tiếng chỉ trích.

"Vừa rồi tôi thấy rõ lắm, chính là bà dùng sức đẩy thằng bé, nó mới rơi xuống nước!"

"Đúng đấy! Ăn vạ cái gì, thằng bé đó thấy bà quá đáng nên mới nói đỡ hai câu công đạo, người ta có quen biết gì bà đâu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!