Chương 15: Trốn Tránh Một Ngày

Sáng hôm sau lúc ăn sáng, An Tinh vẫn còn hơi ỉu xìu.

"Con đọc truyện gì mà khóc cả đêm vậy?" An Chiêu Minh nghi hoặc nhìn quầng thâm trên mặt con trai.

Da của con trai giống mẹ, vừa trắng vừa mịn, thế nên khi có quầng thâm mắt trông càng thê thảm hơn.

Thẩm Anh cũng dở khóc dở cười: "Truyện đó thảm tới mức nào? Có thảm bằng Người Sắt búng tay không?"

An Tinh bất ngờ bị đâm thêm một nhát dao, tâm trạng càng thêm bi thương sầu thảm: "Không phải thảm... mà là số mệnh vô thường! Tạo hóa trêu người!"

Vợ chồng nhà họ An lập tức lộ vẻ lạnh nhạt, không muốn để ý đến đứa con ngốc này nữa.

An Tinh sụt sịt mũi, cắn một miếng quẩy nhỏ, nhìn An Chiêu Minh, do dự hỏi: "Bố ơi, bố đã tìm được người tung tin đồn trong công ty chưa ạ?"

"Đã cho người điều tra rồi, nhưng vẫn chưa tìm ra." An Chiêu Minh nheo mắt lại: "Con lại nghe thấy ai nói bậy à? Ở đâu? Bố cho người kiểm tra camera."

An Tinh lắc đầu: "Không có ạ, chỉ là con chợt nhớ tới chuyện này, nên hỏi thử thôi."

Cũng coi như là chuẩn bị trước cho việc nói rõ vào thứ Sáu.

An Chiêu Minh đánh giá con trai vài lần, thấy cậu không nói gì thêm mới nén nghi hoặc trong lòng xuống, tiếp tục ăn sáng.

An Tinh vác đôi mắt thâm quầng đi làm, tự nhiên nhận được rất nhiều sự quan tâm của đồng nghiệp. Ai mà chẳng thích được người khác quan tâm chứ, suy cho cùng điều này cũng phản ánh mức độ được yêu thích của một người, theo một ý nghĩa nào đó, coi như thể hiện được giá trị của người đó.

An Tinh đang rối bời vì chuyện thú nhận, ít nhiều cũng cảm thấy được an ủi đôi chút.

Còn chưa đợi cậu tiếp tục ủ rũ, điện thoại của cậu rung lên, Lộ Thiên Trầm gửi qua Wechat một tấm ảnh.

An Tinh mở ảnh ra, chỉ thấy đó là một tài khoản chứng khoán, cổ phiếu nắm giữ toàn một màu đỏ rực, con số màu đỏ ở mục lãi lỗ càng lớn đến mức khiến đồng tử cậu chấn động.

Trong chốc lát, An Tinh thậm chí quên cả tâm sự của mình.

[An Tinh Tinh một miếng một cái quẩy nhỏ: Anh Trầm, anh Trầm, tài khoản cổ phiếu của anh lãi nhiều thế này sao!]

[Lộ Thiên Trầm: Ừ.]

[An Tinh Tinh một miếng một cái quẩy nhỏ: Lợi hại quá đi! Em có thể chép bài được không!]

[Lộ Thiên Trầm: Không cần, em không thao tác được đâu.]

[Lộ Thiên Trầm: Đừng sợ, anh nuôi nổi em.]

An Tinh cầm điện thoại, hai mắt mở to nhìn lời tuyên bố tổng tài bá đạo mà anh Trầm nhà mình gửi tới.

Nếu là người khác sau khi biết cậu không phải con ruột nhà họ An mà nói muốn nuôi cậu, An Tinh sẽ cảm thấy đây là đang sỉ nhục mình. Nhưng đổi lại là Lộ Thiên Trầm nói câu này, rõ ràng tin nhắn văn bản không thể hiện chút cảm xúc nào của người nói, thế mà An Tinh lại mường tượng ra được vẻ mặt trầm ổn thản nhiên của người đàn ông qua vài chữ kia.

Anh Trầm của cậu khiến người ta an tâm thật í!

Tảng đá đè nặng trong tim vẫn chưa được dỡ bỏ, nhưng giống như có một người tí hon do anh Trầm biến thành đang gắng sức chống đỡ tảng đá ấy, vừa đỡ vừa nói với cậu: Đừng sợ.

[An Tinh Tinh một miếng một cái quẩy nhỏ: Được nha, em không ăn không của anh đâu, em có thể làm trợ lý cho anh, em biết làm nhiều việc lắm!]

Lộ Thiên Trầm nhìn tin nhắn tràn đầy tự tin của bé ngốc, anh ngẫm nghĩ một chút rồi quyết định không đả kích sự tự tin này của cậu.

[Lộ Thiên Trầm: Ừ, em rất giỏi.]

Có lẽ vì hình tượng đáng tin cậy từ nhỏ đến lớn của Lộ Thiên Trầm đã khắc sâu vào lòng An Tinh, nên những ngày làm việc tiếp theo, nỗi lo âu của An Tinh cuối cùng cũng vơi bớt.

Nhưng dù sao trong lòng vẫn đè nặng một chuyện lớn, An Tinh tưởng mình che giấu rất tốt, nhưng An Chiêu Minh và Thẩm Anh đã sớm nhận ra điều bất thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!