Chương 13: Lời cảnh báo

Cửa phòng tiếp khách đóng chặt, Lộ Thiên Trầm điều chỉnh rèm cửa sổ thành trạng thái đóng kín, rồi quay người lại.

Trên gương mặt người đàn ông không biểu lộ chút cảm xúc nào, anh chậm rãi bước đến đối diện bác sĩ Nhiễm, ngồi xuống ghế sô pha rồi mới nhàn nhạt cất lời:

"Có kết quả rồi sao?"

Bác sĩ Nhiễm đã thấp thỏm suốt cả buổi sáng cũng ngồi xuống theo, đưa túi hồ sơ qua.

"Vâng, kết quả đều ở trong này."

Ông không biết hai mẫu xét nghiệm mà ông chủ đưa cho mình là của ai, chỉ biết rằng kết quả làm ra...

"... Căn cứ vào tư liệu hiện có và kết quả phân tích DNA, loại trừ khả năng mẫu vật 1 là cha ruột của mẫu vật 2."

Khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ này, Lộ Thiên Trầm chỉ cảm thấy tim mình đập mạnh một nhịp, đầu óc choáng váng như thể bị huấn luyện viên đấm trúng vào đầu hồi mới học quyền anh. Anh vô thức căng cứng cơ mặt, không để lộ bất kỳ sơ hở nào, đặt tập tài liệu trở lại bàn rồi ngước mắt nhìn bác sĩ Nhiễm.

"Kết quả chắc chắn không có vấn đề gì chứ? Đúng là hai mẫu vật tôi đưa cho ông sao?"

Lộ Thiên Trầm tưởng mình đã che giấu rất tốt, nhưng thực ra sát khí trong mắt anh lúc này suýt chút nữa đã dọa bác sĩ Nhiễm sợ chết khiếp. Bác sĩ Nhiễm kiên trì gật đầu:

"Tuyệt đối không có sai sót."

Lộ Thiên Trầm im lặng một thoáng rồi buông tập tài liệu xuống.

"Chuyện này không được phép nhắc với bất kỳ ai, hiểu chưa?"

Bác sĩ Nhiễm lộ vẻ nghiêm túc: "Ngài yên tâm, tôi đã làm xét nghiệm vài lần để kiểm chứng, những mẫu vật không dùng đến đã được tiêu hủy toàn bộ."

Dù là bác sĩ riêng, ông cũng có đạo đức nghề nghiệp, liên quan đến quyền riêng tư của người khác, ông chắc chắn sẽ không nhiều lời. Huống chi, ông quả thực cũng không biết hai mẫu vật này thuộc về ai.

Cho bác sĩ Nhiễm rời đi trước, tâm trạng Lộ Thiên Trầm hiếm khi rối bời, lại còn có chút đau đầu.

Nhóc ngốc kia, rốt cuộc có biết chuyện này hay không...

An t*nh h**n toàn không biết anh Trầm của mình đang sầu não vì kết quả giám định. Cậu đang quẹt thẻ của anh Trầm, vui vẻ tổ chức tiệc liên hoan với các đồng nghiệp trong căng tin của Lộ thị. Mọi người ăn ý không nhắc đến màn kịch tính vừa xảy ra, chỉ nói chuyện phiếm và hóng hớt bát quái, bữa cơm diễn ra vô cùng hòa khí.

Ăn uống no say, An Tinh bắt đầu buồn ngủ.

Đợi Tiêu Duệ giao lưu với người khác xong quay lại, liền thấy thiếu niên mơ màng cuộn mình trong ghế, mắt sắp nhắm tịt lại nhưng vẫn cố gắng mở to, trông ngây ngô vô cùng.

Tiêu Duệ có chút cạn lời. Hội nghị buổi chiều phải một tiếng rưỡi nữa mới bắt đầu, lúc này bọn họ nên tìm một chỗ để nghỉ trưa. An Tinh sắp ngủ gục đến nơi, bị Tiêu Duệ vỗ vai gọi dậy thì hừ hừ một tiếng trong cổ họng.

Đang khó khăn lắm mới tỉnh táo lại một chút, một giọng nữ dịu dàng vang lên:

"An tiên sinh? Cậu muốn nghỉ ngơi không?"

An Tinh nghi hoặc quay đầu lại, nhìn kỹ hai lần mới nhận ra.

"À, chị là chị gái trong thang máy buổi sáng."

Nhìn gần mới thấy, thiếu niên mặt tròn tóc xoăn này có làn da trắng đến mức gần như không thấy lỗ chân lông, bờ môi cười tự nhiên cong lên rất đẹp, đôi mắt hạnh màu cà phê nhạt mang theo hơi nước buồn ngủ, ướt át như một chú thú nhỏ đang cầu được v**t v*.

Nhân viên đối diện gương mặt này, chỉ cảm thấy thứ "bản năng làm mẹ" vốn chưa từng xuất hiện, đột nhiên trỗi dậy.

"Đúng vậy An tiên sinh, tôi là nhân viên của Lộ thị." Cô nói nhỏ nhẹ, "Cậu đã ăn no chưa? Lộ tổng có dặn dò chúng tôi mở riêng một phòng họp cho cậu nghỉ ngơi, mời cậu đi theo tôi."

An Tinh trợn tròn mắt.

Trời ơi, anh Trầm không chỉ bao ăn, mà còn bao cả ngủ trưa nữa! Cảm động quá!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!