Chương 1: Thánh diễn sống lại

"An Tinh? Nghe thấy không?"

"Hình như ngón tay cậu ấy động rồi."

"Lùi ra một chút đi, có vẻ cậu ấy sắp tỉnh rồi."

"..."

An Tinh đột ngột mở mắt, cả người bật dậy khỏi giường bệnh.

Những mẩu đối thoại rời rạc lọt vào tai, nhưng cậu chẳng kịp hiểu họ đang nói gì, ký ức vẫn mắc kẹt trong cơn đau kịch liệt như thân thể bị nghiền nát.

Thiếu niên cong người, hai tay bấu chặt mép giường đến trắng bệch, toàn thân vẫn run rẩy dữ dộị.

Mọi người xung quanh vốn đã tản ra đôi chút, thấy vậy liền trở nên căng thẳng, nhưng không ai dám tùy tiện tiến lên. Người đàn ông đứng ngay cạnh giường lập tức cúi xuống, một tay giữ lấy vai thiếu niên, đỡ cậu lại.

"An Tinh? Cậu ổn không? Hít thở sâu vào!"

An Tinh làm theo giọng nói đó, cố gắng hít thở sâu. Phải mất một lúc lâu cậu mới đè nén được cơn buồn nôn và cảm giác choáng váng quay cuồng trong đầu. Cậu thở hổn hển ngẩng đầu lên. Nhìn rõ người trước mặt, cậu sững lại, do dự gọi: "... Anh Dương?"

Xung quanh sống mũi cao thẳng và vầng trán đầy đặn của thiếu niên lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi môi trắng bệch. Trong đôi mắt màu nâu nhạt kia dường như phủ một lớp hơi nước ầng ậc, ánh nhìn vẫn còn vương lại sự kinh hoàng và mờ mịt chưa tan.

Anh Dương thấy vậy thì thót tim, vội đỡ thiếu niên dựa vào đầu giường. "Sao đang yên đang lành lại ngất xỉu thế này, tối qua không nghỉ ngơi tốt hả?"

Thiếu niên chớp mắt, im lặng nhìn hắn, rồi lại nhìn quanh quất.

Anh Dương cứ ngỡ An Tinh vẫn chưa hoàn hồn, bèn nhắc nhở: "Choáng à? Lúc nãy trên đường đi ăn trưa, cậu đột nhiên ngất trên cầu thang rồi ngã xuống, bọn tôi mới đưa cậu tới phòng y tế... Còn nhớ hôm nay là thứ mấy không?"

Thấy An Tinh vẫn ngây người, anh Dương nửa đùa nửa thật hỏi một câu, nào ngờ thiếu niên sững lại, thật sự đưa tay mò điện thoại.

Anh Dương: "..."

Nhìn ngày tháng hiển thị trên màn hình, trong lòng An Tinh tràn ngập sự kinh hãi, không dám tin vào mắt mình.

Cậu là con trai độc nhất của nhà họ An, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực, làm thiếu gia nhà hào môn suốt hai mươi năm, cuộc sống chưa từng gặp điều gì trái ý. Mãi cho đến một tháng sau, cậu mới biết được sự thật rằng mình đã bị bế nhầm từ hai mươi năm trước.

Đương nhiên An Tinh đau khổ, không thể chấp nhận, vợ chồng nhà họ An cũng vậy. Nhưng họ đều là người lý trí, sau nỗi buồn và cú sốc ban đầu, họ liền muốn tiếp xúc với đứa con ruột thật sự của nhà họ An.

Chỉ là, có lẽ do ngày sự thật bị phơi bày mọi người đều hành động có phần sơ suất, nên thiếu gia thật đã nảy sinh khoảng cách với bọn họ.

Cậu không muốn làm gai mắt thiếu gia thật, bèn trốn trong nhà không ra ngoài, nơi nào có thiếu gia thật xuất hiện cậu đều chủ động tránh xa ba thước. Ai ngờ đâu lại thành "lợn lành chữa lợn què", khiến bên ngoài đồn đại rằng thiếu gia thật lòng dạ độc ác, không dung chứa được cậu.

Vợ chồng nhà họ An muốn bù đắp cho thiếu gia thật, nhưng người nọ tính tình lạnh lùng, không muốn gặp mặt họ. An Tinh cảm thấy cứ như vậy không ổn, quyết định tự mình đi tìm thiếu gia thật để nói chuyện rõ ràng, nào ngờ lại gặp tai nạn xe trên đường.

Mở mắt ra lần nữa, cậu vậy mà quay về hơn một tháng trước, khi chân tướng còn chưa bị phơi bày, lúc cậu đang thực tập tại công ty trang sức nhà mình, năm tháng yên bình.

An Tinh có chút ngây ngốc.

Lúc này, những người khác trong phòng cũng vây lại.

"An Tinh, cậu không sao chứ? Lúc nãy ngã từ trên cầu thang xuống dọa chết người ta rồi."

"Đúng đó, may mà anh Dương chộp được cậu, nếu không là phải nhập viện rồi!"

"Môi cậu trắng quá, mau về nhà nghỉ ngơi đi..."

Sự quan tâm ồn ào của đồng nghiệp kéo An Tinh về thực tại. Cậu miễn cưỡng cười cười, vừa định mở miệng thì ngoài cửa vang lên giọng một người đàn ông trẻ tuổi.

"Ai muốn về nhà nghỉ ngơi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!