Chương 9: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Việt chưa từng dẫn khách tới sa mạc Đen Trắng, nhưng khách đột ngột yêu cầu đổi lịch trình, cô cũng chẳng còn cách nào khác.

Cô thuê một chiếc xe, vốn đang trên đường đi Alexandria, trong lúc trò chuyện vô tình nhắc đến chuyện hôm nay Alan dẫn đoàn đi sa mạc Đen Trắng...... thế là họ đến đây.

Cô nói, tôi không biết lái xe trên đường cát.

Khách nói, để tôi.

Sa mạc Đen Trắng thật ra là phần rìa của sa mạc Sahara lan sang Ai Cập. Nhắc đến Sahara, người ta nghĩ ngay tới Tam Mao, mà nhắc tới Tam Mao thì sẽ nhớ đến tình yêu. Hứa Việt chưa từng đọc sách của Tam Mao, nhưng cô biết có một người phụ nữ như thế

- người mà tình yêu của bà gắn liền với sa mạc Sahara.

Chắc vì cô nhắc đến sa mạc Đen Trắng nên vị khách kia mới hào hứng đến vậy.

Tâm trạng vui vẻ, cô hạ cửa kính xe xuống. Gió Sahara mang theo hơi nóng buổi trưa táp thẳng vào mặt, mái tóc dài tung bay trong gió. Cô bất chợt giơ tay đập vai người lái: "Anh nhìn kìa, chiếc Mercedes dán logo Công ty Du lịch Nhiệt Sa!"

"........" Trần Quân Triết đạp mạnh chân ga, tăng tốc đuổi theo.

Chiếc Jeep Wrangler và Mercedes V250 cùng lúc tiến vào ốc đảo Bahariya. Hứa Định nhảy khỏi xe, sải bước chạy đến chiếc Jeep, mở cửa ghế phụ kéo Hứa Việt ra: "Sao em lại tới đây!?"

Thấy trên mặt anh đột nhiên có thêm bộ râu xồm, trong đó còn mắc vài hạt cát nhỏ, Hứa Việt cười đến ngả nghiêng, "Anh làm gì vậy? Giả làm đàn ông từng trải hả?"

".........." Hứa Định kéo cô ra xa hơn năm chục mét, "Đừng để ý râu ria của anh nữa. Không phải em đi Alexandria à, sao lại ở đây?"

Hứa Việt rút tay ra, xoa xoa cổ tay: "Khách nói muốn đi sa mạc Đen Trắng, em liền dẫn anh ta đến thôi."

"Cậu ta nói muốn đi là em tự ý quyết định luôn à?"

"Không phải anh nói không cần hỏi ý kiến anh sao?"

Hứa Định cứng họng, hình như đúng là anh từng nói vậy: "Nơi này là vùng hoang mạc, rất nguy hiểm, dễ xảy ra tai nạn. Chút nữa vào sâu bên trong, chưa nói đến chuyện mất sóng, đến cả đường đi cũng chẳng rõ ràng, lỡ có chuyện thì biết làm sao?"

"Khách cứ khăng khăng đòi đi, em cũng hết cách mà."

"Khách......" Hứa Định quay đầu lại, thấy Trần Quân Triết đang tựa vào chiếc Jeep thuê, dáng dấp như bước ra từ trang bìa tạp chí, đeo kính râm che mất ánh mắt, không thấy rõ biểu cảm, chỉ yên lặng gõ gì đó trên điện thoại, trông như đang ghi chú. Hứa Định nhức hết cả đầu: "Bảo cậu ta về đi."

"Người ta đến tận đây rồi còn gì."

"Thật đấy, em khuyên cậu ta về đi."

"Là anh ta đòi đến, anh tự đi nói với anh ta ấy."

"..........."

Hứa Định tháo kính râm, day day trán. Nóng quá, nắng quá, mặt đất như một cái lò nướng khổng lồ, còn anh thì đang bị bỏ vào đó để quay chín. Anh chợt nhớ còn hai đứa nhỏ trong đoàn, bèn nói: "Thôi, vào ăn cơm trước đã."

Hứa Định có một người bạn Ả Rập định cư tại ốc đảo Bahariya. Tầng hai là nơi ở, tầng một mở quán ăn Ai Cập, chuyên phục vụ du khách nghỉ chân. Người bạn này rất thích văn hóa Trung Quốc, cũng rất quý Hứa Định. Vừa thấy anh bước vào, người đàn ông Ả Rập lông lá ấy liền nhào tới, ôm anh một cái thật chặt: "Oh dear!"

Cảm giác như bị một con gấu nâu to tướng cọ qua vậy. Hứa Định vội đẩy ra: "Tạ, Tạ Tinh... đừng như thế... No... stop..."

"Tạ Tinh" là cái tên tiếng Trung do Hứa Định đặt cho bạn mình. Anh ta rất nhiệt tình, dang tay ôm lấy cổ Hứa Định, hôn chụt một cái lên má trái rồi má phải: "Chụt, chụt!"

Trần Quân Triết: "............ Chậc."

Hứa Định: "........................."

Tạ Tinh là một người Ả Rập cởi mở, anh ta cười to rồi nhấc bổng Hứa Định lên khỏi mặt đất: "Chào mừng, bạn của tôi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!