Chương 8: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Ba con chết rồi."

Khi Hứa Định nhận được tin ấy, anh đang ngủ gật trong giờ học Lý thuyết quân sự. Anh quên tắt chuông điện thoại, nên cuộc gọi của Tưởng Hiểu Phân không chỉ đánh thức anh, mà còn đánh thức cả lớp và cả giáo viên đang lim dim trên bục giảng. Hứa Định vội vàng tắt máy, tắt rồi, bà lại gọi tới, tắt rồi, lại gọi tiếp. Cuối cùng chịu hết nổi, anh đang định nhắn WeChat thì mẹ đã nhắn trước một câu:

[Con à, ba con chết rồi.]

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Hứa Định nổ "ầm" một tiếng. Ở tuổi mười chín, anh cảm giác như mình đã đặt nửa bàn chân vào thế giới của người trưởng thành.

Tháng 10 năm 2022, Hứa Diệu Tông như mọi ngày ra ngoài tập thể dục buổi sáng, rồi mãi mãi không trở về nữa.

Đột tử do tim, ra đi gần như không có đau đớn.

Để lại một mớ bừa bộn, để hai mẹ con Hứa Định thu dọn.

Thật lòng mà nói, giữa Hứa Định và ba không có bao nhiêu tình cảm. Anh và mẹ sống lâu năm ở Thượng Hải, còn ba ở Nghĩa Ô kinh doanh một công ty sản xuất hàng thủ công mỹ nghệ. Quy mô không lớn, nhưng cũng chẳng nhỏ

- hơn trăm nhân viên cốt cán, cộng thêm công nhân thời vụ trên dây chuyền có thể tới hai trăm người. Doanh thu mỗi năm không đến mức giàu sang, nhưng cũng dư dả để lo nhà cửa cho hai mẹ con ở Thượng Hải.

Ngoài ra còn có bé ba, bé tư, có lẽ cả bé năm. Người chết rồi, Hứa Định cũng không còn cách nào xác minh.

Dù chẳng phải "ngai vàng" gì, Hứa Diệu Tông vẫn để lại một khối tài sản không nhỏ. Không có di chúc, về mặt pháp lý toàn bộ thuộc về Tưởng Hiểu Phân. Thế nhưng Tưởng Hiểu Phân hoàn toàn mù tịt với chuyện kinh doanh, xưa nay không bao giờ động tới công ty. Giờ đối mặt với hai tòa nhà xưởng tám tầng, hàng chục máy móc dây chuyền, cùng hơn hai trăm nhân viên, bà chỉ biết bó tay.

Theo kế hoạch ban đầu, tất cả những thứ đó sẽ do Hứa Định tiếp quản.

Anh sẽ hoàn thành bốn năm học cơ bản trong nước, sau đó ra nước ngoài lấy cái bằng MAI* cho có lệ, rồi có khi vào một công ty lớn để mở mang tầm mắt. Dù đi đường vòng thế nào, cuối cùng cũng phải quay về theo ba xuống xưởng, làm quen với quy trình công việc cơ sở vài năm, sau đó từng chút một tiếp quản sự nghiệp, cho đến khi Hứa Diệu Tông thật sự không còn làm nổi nữa. ——Hệt như đám chủ nhà xưởng đời thứ hai khác ở vùng Giang

- Chiết.

*Có thể là cách gọi biến thể của MBA (Master of Business Administration

- Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh).

Cái chết đột ngột của Hứa Diệu Tông giống như có ai úp thẳng bát cơm nóng vào mặt Hứa Định mà bảo: "Ăn đi."

Không có gia vị, cũng chẳng có món kèm, nhưng nếu không ăn hết thì đừng hòng được rời bàn.

Khoảng thời gian đó đúng là địa ngục, nỗi đau nó mang đến còn vượt xa chuyện "đột nhiên không còn ba". Công ty như rắn mất đầu, hàng đống hợp đồng cần chữ ký của chủ tịch chất cao trên bàn, dây chuyền sản xuất gần như tê liệt, hàng mới không sản xuất được, hàng cũ ứ đọng trong kho, ngân hàng đòi nợ, lương công nhân chỉ còn trông vào vốn liếng trong nhà.

Còn có một quản lý xưởng điên cuồng ngỏ ý muốn làm giám đốc tạm quyền, ba lần bảy lượt rủ Hứa Định đi ăn, tính toán rành rẽ từng đồng.

Tinh thần và thể xác đều mệt mỏi. Điện thoại không lúc nào ngừng, còn phải lo đóng tài khoản ngân hàng của ba, dù có thuê luật sư giúp cũng chẳng khác gì muối bỏ biển. Mà khi than thở với bạn bè, người ta chỉ biết anh "một đêm trở thành người thừa kế hàng chục triệu", còn khuyên anh nghỉ học, đi chơi cho sướng.

Thời gian ấy, niềm an ủi duy nhất của Hứa Định là nghe Trần Quân Triết đánh trống.

Anh vẫn nhớ lần đầu nghe Trần Quân Triết đánh trống là trong buổi giao lưu giữa Sư Đại và Giao Đại. Hai trường nằm đối diện nhau, một nghiêng về văn, một về lý, năm nào cũng có hoạt động giao lưu chính thức lẫn không chính thức. Khi đó Hứa Định đang chật vật trong khủng hoảng, cảm xúc nặng nề như sắp nổ tung, chẳng biết phải xả bằng cách nào——anh nghĩ có lẽ chỉ cần tìm ai đó ngủ một đêm là sẽ khá hơn——thế nên giữa Blued* và buổi liên hoan đại học, anh chọn cái sau.

Ở đó, có một ban nhạc tên Tây Thế Lợi Tần biểu diễn bài 《Một vạn lần bi thương》.

*Một ứng dụng mạng xã hội và hẹn hò dành cho cộng đồng LGBTQ+.

"Tonight.... lẽ nào lại phải bỏ lỡ đêm nay."

"Lẽ nào còn phải dập tắt mọi mong đợi....... oh tonight....."

Một vạn lần bi thương.......

Tiếng trống jazz từ góc sân khấu đột ngột nổi lên, dồn dập. Guitar, bass và giọng hát đều nhường chỗ cho nhịp trống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!