Chương 7: (Vô Đề)

Khi Hứa Việt về đến nơi, đã là mười hai giờ đêm.

Căn nhà ba tầng của Công ty Du lịch Nhiệt Sa tắt đèn tối om. Cô rón rén đẩy cửa bước vào, phát hiện ở tầng một vẫn còn ánh sáng từ một chiếc máy tính. Hứa Định đang ngả người trên ghế nằm, đôi mắt phản chiếu ánh sáng chớp nháy từ màn hình.

"Vẫn chưa ngủ à."

"............" Hứa Định không trả lời.

Hứa Việt đi đến sau lưng anh, trên màn hình đang chiếu một bộ phim đen trắng, không thấy tựa phim. Máy tính không có loa, Hứa Định cũng không đeo tai nghe, chỉ lặng người ngồi đó, yên tĩnh như một cái xác.

"Đang xem gì thế?" Cô hỏi.

Anh vẫn không trả lời. Tập trung dữ vậy sao. Dưới màn hình hiện lên dòng phụ đề tiếng Anh: "The Whole World's a one

-way street." (Cả thế giới này là một con đường một chiều.)

Tâm trạng cô khá tốt, nên cũng đứng bên cạnh xem cùng một lúc. Phim đen trắng, toàn phụ đề tiếng Anh, cũ lắm rồi, không có kỹ xảo hay hành động gì, trừ việc diễn viên trông cũng đẹp ra thì chẳng thấy hấp dẫn chỗ nào.

"Rocco." Hứa Định bỗng lên tiếng.

"Hả?"

"Tên phim. Rocco e i suoi fratelli."

"À......" Cô không hiểu anh đang nói gì. Trong đám bọn họ, Hứa Định là người giỏi ngoại ngữ nhất, đến mức nói chuyện với người nước ngoài toàn nhờ vào anh, mấy người khác chẳng chen nổi một câu, "Phim này nói về gì vậy?"

"Nói về........ mấy con chuột từ quê lên, cố gắng tìm kiếm tình yêu và kho báu ở thành phố."

"Ồ........."

Hứa Việt liếc trái liếc phải, chẳng thấy con chuột nào, "Anh lừa em hả, có thấy chuột đâu."

Hứa Định dùng ánh mắt chỉ chỉ về phía màn hình: "Là mấy người này."

À. Mấy gã đàn ông đánh nhau đến máu me đầy mặt, đúng là có hơi thảm, nhưng Hứa Định cũng đâu cần phải chê người ta là chuột. Hứa Việt vẫn luôn cảm thấy ông anh họ này có chút u ám, bình thường ai lại chạy sang Ai Cập mở công ty du lịch cơ chứ. Nghĩ đến đó, cô nấc ra một tiếng rượu, hơi men xộc lên, có hơi ngượng ngùng: "Vậy em đi tắm đây."

Ghế nằm đột nhiên phát ra một tiếng kẽo kẹt chói tai.

Gần như cùng lúc đó, Hứa Định gọi cô: "Em đi với ai mà uống đến giờ này?"

Hứa Việt ngoái lại, cười: "Không có nghĩa vụ phải báo cáo nhé."

"Anh là anh em."

"Anh họ."

"Thế anh ruột em đâu?"

"Làm sao em biết anh ruột em ở đâu?"

".... Vậy là em đi uống một mình à."

"Thì có sao?"

"Đừng để anh phải nhắc em, em mới mười tám tuổi."

"Anh cũng đừng để em phải nhắc, anh còn nợ mẹ em mấy triệu đấy!"

"......."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!