Lời bạt
Tác phẩm này không nhằm kể về Ai Cập, mà là để ghi nhớ một thời đại. Cuối thời sinh viên đầy biến động, làn sóng doanh nghiệp đóng cửa trong thời kỳ dịch bệnh, đầu những năm 2020 của thế kỷ 21
- lứa sinh viên kém may mắn nhất Trung Quốc đã tốt nghiệp trong hoàn cảnh ấy.
[Trần Quân Triết] là một biểu tượng, là một ẩn dụ, là lối thoát để những người tuân theo quy tắc rời khỏi "quy tắc", là hiện thân của tự do, vượt lên trên các mối quan hệ xã hội. Bằng cấp, mức lương mà người người đổ xô theo đuổi, dường như đều không thể giữ chân cậu, cũng chẳng thể cản cậu rời đi. Nói một cách cụ thể hơn, cậu đại diện cho sự trong sáng, phóng túng và vô tư của thời sinh viên.
Còn [Hứa Định] là một con người bình thường. Trong vô vàn sinh viên rời khỏi tháp ngà để bước vào xã hội, có biết bao người giống như anh
- rời quê, lăn lộn mưu sinh. Phần lớn đều chật vật ở vị trí của riêng mình, đứng giữa lựa chọn về nhà hay ở lại, lạc lõng ngắm trăng, tự đan cho mình một cánh buồm tinh thần.
Rất may mắn khi có thể mượn bối cảnh Ai Cập đầy lãng mạn để Hứa Định cùng cánh buồm trắng nhỏ bé của anh hoàn thành một《Kỳ nghỉ ở Rome》trên sông Nile; lại càng may hơn khi tìm được một điểm dừng, kéo Trần Quân Triết từ hình tượng thần thánh trừu tượng trở về với đời thực. Nếu câu chuyện này chỉ dài 30.000 chữ, có lẽ sự thật sẽ mang dáng vẻ "văn chương" hơn đôi chút............ Nhưng mà, Tiểu Định và A Triết đáng yêu quá, nhất thời không kìm được tay, lại viết thêm rất nhiều!!!
(Chế độ giả vờ sâu sắc thất bại, phiên bản dễ thương chính thức online)
Một cuốn sách chỉ có một lời bạt, nên tôi nhất định phải viết nhiều thêm chút nữa......
Thật sự rất biết ơn, Cát Cưng cuối cùng cũng đã kết thúc trọn vẹn. Số chữ vượt xa dự tính ban đầu, thời gian viết cũng lâu hơn tôi tưởng rất nhiều......!
Ở đây, cho phép tôi trích dẫn một đoạn của tác giả mà tôi yêu thích, trích lời tác giả mà người ấy yêu thích:
"Như Jorge Luis Borges từng nói, những câu chuyện mà một nhà văn có thể kể một cách chân thành trong cả đời mình, về cơ bản là có hạn. Chúng ta chỉ là dùng đủ mọi cách để thay hình đổi dạng những chủ đề hữu hạn đó, viết lại thành vô số hình thức khác nhau mà thôi——nói thẳng ra là như vậy. Tóm lại, sự thật không tồn tại trong trạng thái bất biến đứng yên, mà nằm trong quá trình không ngừng biến đổi và chuyển động. Điều này chẳng phải chính là cốt lõi của văn chương tự sự hay sao?
Ít nhất thì tôi nghĩ như thế."
Đúng vậy, mỗi tác phẩm của Thần Hôn Tuyến thoạt nhìn đều không giống nhau, nhưng thật ra đều đang kể cùng một câu chuyện: tình yêu đến chết không phai.
Vì sao Tiểu Định thích A Triết, bởi khi anh chìm sâu trong hiện thực, A Triết có một sức mạnh kéo anh ra khỏi bùn lầy.
Vì sao A Triết thích Tiểu Định, bởi khi cậu không tìm được chỗ đứng trong thế giới này, Tiểu Định đã tiếp nhận cậu, cùng cậu phá phách, cùng cậu khác biệt.
Trong những lúc khó khăn nhất, Tiểu Định chỉ có A Triết. Trong thế giới đen trắng của A Triết, cũng chỉ có Tiểu Định để lại dấu vết.
Họ không thể thiếu đối phương. Dù cách xa cả một châu lục, dù cảm xúc không thể truyền tải trọn vẹn qua lời nói hay biểu cảm, cuối cùng họ vẫn có thể gặp lại, để trái tim tìm về bên nhau.
Trong quá trình viết Cát Cưng, tôi chịu áp lực rất lớn..... Một vài tình tiết ở bộ trước xử lý chưa tốt, dẫn đến rất nhiều lời phê bình nối tiếp nhau, kéo dài suốt cả mùa hè, thậm chí còn có người từ nội dung chuyển sang công kích cá nhân tôi......
Thật ra tôi không quá để tâm, nhưng những lời đó ít nhiều vẫn ảnh hưởng đến tôi, khiến tôi viết mà thiếu tự tin, mỗi lần đặt bút lại tự hỏi văn phong của mình có kém quá không? Thành ra viết rất do dự, rất chậm...... Thật sự xin lỗi những bạn đã theo dõi từng chương....
Trong tương lai, tôi thật lòng mong mình có thể viết tốt hơn nữa!
Bởi vì những ai đọc được đến đây, đã đối xử với tôi vô cùng, vô cùng tử tế....... (trong lòng lặng lẽ đếm nickname từng người)
Cát Cưng không có cốt truyện quanh co, cũng chẳng có tình tiết kịch tính——nhưng nhìn dữ liệu thống kê, mỗi chương đều ổn định khoảng 40 lượt đọc!
Bốn mươi người! Bằng cả một lớp học!
Tôi đoán tỉ lệ độc giả mới chắc không nhiều, vậy không biết phần lớn mọi người đến từ đâu nhỉ? Tiểu Lệnh
-chan? Nịch Ái
-chan? Tiểu Xà
-chan? Tiểu Triều
-chan? Mây Cưng?
Tóm lại, rất cảm ơn tất cả các bạn đã theo dõi đến tận bây giờ. Mọi người đã cho tôi sức mạnh thật sự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!