Chương 4: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Định mở mắt, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường ấm áp và thoải mái. Kỳ lạ thật, rõ ràng anh đang học tiết tám giờ sáng ở trường mà. Anh nghiêng đầu sang, thấy Trần Quân Triết nằm yên bên cạnh, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng, đôi mắt khép lại bình thản.

Hứa Định khẽ cong môi. Thì ra là do tiết sáng quá buồn ngủ, anh đã ngủ gật. Ha, buồn cười thật, lại có thể mơ ra một giấc mơ như thế này, mơ thấy người mà anh chôn kín tận đáy lòng, vượt qua hai châu lục để đến tìm mình.

Ngoài đời anh chẳng dám làm gì Trần Quân Triết, nhưng trong mơ thì làm gì cũng không quá đáng cả.

Anh khẽ nhích người lại gần hơn, mượn chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ đèn chờ của tivi, tỉ mỉ ngắm gương mặt đang ngủ của Trần Quân Triết.

"Trần Quân Triết... Trần Quân Triết..."

Hứa Định mím môi. Anh đã luôn muốn được gọi cậu một lần: "A Triết..."

Trần A Triết đang mặc chiếc áo phông rộng màu lam nhạt mà anh thích nhất, cổ áo rũ xuống nơi xương quai xanh, để lộ một mảng da trắng xanh mờ. Hứa Định giơ tay lên, đầu ngón tay dừng lại cách lớp vải chỉ một centimet, nhẹ nhàng vẽ theo những nếp gấp của áo.

Không dám tiến thêm một centimet, sợ rằng chỉ cần chạm nhẹ thôi, Trần Quân Triết sẽ tan ra như bọt biển.

Thế nhưng gương mặt ấy lại quá đỗi hấp dẫn với Hứa Định, mang theo khí chất mà anh luôn say mê, trong sự lý trí tuyệt đối, vẫn có nét lạnh lùng nhàn nhạt.

Anh không kìm được nữa, khẽ nhổm người dậy, vùi mặt lại gần hơn. Sợi tóc của Trần A Triết cọ vào chóp mũi anh, Hứa Định hít sâu một hơi, ngửi thấy mùi của A Triết, không nồng nhiệt phóng khoáng như sông Nile, cũng chẳng lẫn mùi đất hay tạp chất, chỉ thanh mát, tinh khiết như nước sông quê nhà.

Anh thật sự không nhịn được nữa. Anh cúi xuống, muốn hôn. Anh chỉ là một kẻ phàm tục, dù bây giờ đã chẳng còn ngốc nghếch mà thích Trần Quân Triết như xưa, nhưng trước đối phương, anh vẫn bị cuốn vào một thứ lệ thuộc thể xác vượt qua cả tình cảm tinh thần. Anh muốn ngủ với Trần Quân Triết, muốn đến phát điên.

Khoảng cách chỉ còn trong gang tấc, Trần Quân Triết mở mắt: "Tiết mục xác ướp kết thúc."

Bốn mắt nhìn nhau.

Hứa Định giơ ngón cái ấn lên mặt Trần Quân Triết một cái: "Có muỗi."

Được rồi, Hứa Định tỉnh hẳn.

Không chút biểu cảm, anh xoay người ngồi dậy, kéo tấm rèm đang đóng chặt. Bên ngoài cửa kính sát đất, sông Nile lặng lẽ trôi trong ánh hoàng hôn đang dần sẫm lại, từng con thuyền buồm trắng lần lượt lướt qua dưới chân. Anh đang ở tầng mười lăm của khách sạn Hilton bên bờ sông Nile.

Trần Quân Triết ôm chăn trắng của khách sạn: "A Đạo, anh ngủ say thật đấy."

"...."

Trần Quân Triết ngồi dậy: "Một giấc đến tận tối."

"....."

Trần Quân Triết cười: "Có khi kim tự tháp sập rồi anh cũng chẳng tỉnh nổi."

Hứa Định nghĩ ngợi một chút, rồi cũng bật cười. Trong tấm kính phản chiếu là một kẻ xấu xí, bộ râu giả lòe loẹt, quầng thâm sưng húp. Cây anh đào, cùng mối tình đơn phương dưới tán cây năm nào, đã khép lại cùng mùa xuân. Cậu sinh viên vô lo Hứa Định, cậu chủ nhỏ ngạo mạn Hứa Định, tất cả đều chết hết rồi. Chỉ còn lại kẻ làm thuê của Công ty Du lịch Nhiệt Sa

- Alan.

Alan nói: "....... Từ hôm qua đến giờ tôi chưa được chợp mắt, xin lỗi."

"Bận lắm sao?"

".... Ừ, bận lắm." Alan siết chặt nắm tay, rồi thả ra, "Thật ra quý khách chỉ cần bỏ tôi lại ở sảnh khách sạn là được, hay vứt ở lề đường chợ Khan el

-Khalili cũng được. Không cần mất công đưa lên tận giường."

Trần Quân Triết "ừ" một tiếng, "Người Ai Cập cổ cũng đâu cần thiết phải khiêng từng tảng đá lên kim tự tháp."

"....."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!