Chương 37: (Vô Đề)

28.

Khi Hứa Định bước vào văn phòng của Công ty Du lịch Nhiệt Sa, Hứa Việt đang gác chân xem gameshow, miệng nhai chà là khô, tay ôm nửa túi.

Vừa thấy Hứa Định, Hứa Việt bật dậy cái rụp, khua chân múa tay, phấn khích vô cùng: "Alan! Anh biết chưa, 'Hoa Nhi và Thiếu Niên' mùa 7 sắp sang Ai Cập đó!"

"Đến lúc đó du lịch Ai Cập chắc chắn bùng nổ, mình phải tranh thủ tuyển thêm người ngay từ bây giờ, rồi kiếm một mẻ lớn!"

Hứa Định nhếch môi cười nhẹ: "Vậy à. Tin tốt."

"Đương nhiên là tin tốt rồi! Đợi chương trình chiếu mình xem chung, chép nguyên một tuyến đường giống Hoa Thiếu. Rồi để mẹ em học nấu mấy món Ai Cập như trong chương trình nữa....." Đang mải tưởng tượng, Hứa Việt chợt nhận ra sắc mặt anh không ổn, "Alan, anh sao thế. Sao trông không vui vậy."

"Anh.....? Anh có không vui đâu."

Nói rồi anh đứng nguyên tại chỗ tháo ba lô, mở vali, cúi đầu thu dọn hành lý.

"......... Mắt anh đỏ hết rồi kìa."

"Lái xe đường dài mệt thôi."

"Mệt hay khóc, em không phân biệt được à?"

"...... Em yên tâm, anh ổn."

"......" Hứa Việt lặng lẽ tắt chương trình, đứng thẳng người, "Xin lỗi Alan, chuyện này thật ra là lỗi của em. Rõ ràng ông Lâm đặt dịch vụ tour riêng, là em tự nảy ra ý định dẫn ngài Trần đi tìm anh.... mới sinh ra đống chuyện phía sau......"

Hứa Định ngẩng đầu, cười với cô: "Không sao đâu, đừng tự trách, giải quyết xong rồi."

Hứa Việt căng da đầu, không dám nhìn anh: "Alan, anh không giận em thật sao?"

"Sao anh phải giận em?"

"Là em làm hỏng việc. Haiz, xin lỗi, thật sự xin lỗi."

"Em là nhân viên. Nhân viên phạm lỗi thì trước hết là quản lý chưa làm tốt."

"............" Cuối cùng Hứa Việt cũng dám nhìn thẳng anh, "Alan......... anh......... thật sự rất tốt. Nhưng anh cũng đừng tự trách nữa, mấy bình luận trên mạng để em giúp anh xóa, anh cứ lo việc của anh đi."

Hứa Định thở nhẹ ra: "Yên tâm đi, anh ổn. Với lại chuyện của ông Lâm cũng qua rồi. Bọn họ đã xóa bài rồi."

"Ơ, thật không?"

"Thật."

"Nhưng ông ta không nghe máy em, còn chặn luôn WeChat của em mà."

"........" Hứa Định cụp mắt, nhấc cả vali quần áo thay ra ném vào giỏ giặt, "Em còn nhớ ngài Trần không, cậu ấy giúp mình giải thích rồi. Ông Lâm khá quý cậu ấy, chắc sẽ nghe."

"Quào..." Mắt Hứa Việt sáng lấp lánh, "Hóa ra là anh ta nói giúp mình..... Anh ta tốt thật đó. Mình tông anh ta đầu đầy máu, anh ta còn không đòi bồi thường."

"....... Ừ. Người tốt đấy, nhưng tối nay phải về nước rồi." Hứa Định chống đầu gối đứng dậy, "Anh đi tắm cái."

Lúc hai người lướt qua nhau, Hứa Việt sững lại, chỉ vào hõm cổ lộ ra dưới cổ áo anh: "Alan, cái đó là gì vậy."

"?"

Hứa Định nhìn vào màn hình điện thoại, có một vệt đỏ sẫm rõ ràng nơi hõm cổ, "Cái này——"

"Đây là......." Đôi mắt sáng lóa của Hứa Việt mở to dần, "Đây là......."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!