Chương 34: (Vô Đề)

24.

Xin chào cả nhà, em là Hứa Tiểu Đĩnh. Vì mông em rất nhỏ nên Trần Quân Triết đặt cho em cái tên "Tiểu Đĩnh".

Trần Quân Triết là một loài người rất rất kỳ lạ. Lúc vừa có được em, anh ấy thích lắm, thích đến mức không nỡ rời tay, còn treo em lên ba lô, mang theo đi khoe với bạn học. Nghe nói ở đại học, con trai mà treo thú bông trên ba lô thì đều là người đã có chủ. Chưa kể, chiếc ba lô đựng laptop màu đen ấy chỉ có đúng ba cái khóa kéo, chỉ khi thật sự coi trọng, người ta mới chịu nhường ra một cái để treo đồ. Nhưng treo chưa được bao lâu, anh ấy lại tháo em xuống, ném vào cốp sau xe trong phòng ngủ.

Nếu mọi người tò mò em đang nói gì, thì là thế này, trong phòng ngủ của Trần Quân Triết có một chiếc xe Jeep độ lại. Năm mười lăm tuổi, anh ấy đã lùng sục khắp các tiệm xe trong thành phố, gom từng món linh kiện, tự tay mang về phòng, bắt đầu lắp từ một con ốc vít, ghép thành cả một chiếc xe to đùng. Còn anh ấy thì ngủ ngay trong chiếc giường cải tạo từ xe Jeep đó.

Quãng thời gian ấy thật sự rất khó chịu. Em nằm trong cốp sau tối om của chiếc Jeep, chờ mãi, chờ mãi, chờ một ngày được anh ấy treo lại lên ba lô, cùng anh ấy ra vào giảng đường, hoặc giống như trước kia, chỉ có hai người chúng em băng qua đại dương, đến đất nước xa lạ giành lấy cúp thi đấu. Trần Quân Triết chắc chắn không biết cốp xe còn khó chịu hơn cả khoang hành lý trên máy bay.

Cho đến lúc em tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ đợi được nữa, Trần Quân Triết mở cốp sau, dời chồng giáo trình ra, bên dưới là một hộp giày, trong hộp giày lại có thêm một hộp giày nữa, ở trong cùng chính là em, bị nhét chung với một đống đồ lặt vặt anh ấy mang từ ký túc xá đại học về.

Cầm em trong tay, câu đầu tiên Trần Quân Triết nói khi gặp lại là: "Có lẽ tao thích anh ấy thật rồi."

Thích ai vậy, em chả biết nữa.

Chỉ biết rằng Trần Quân Triết mang em vào nhà vệ sinh, xả nước xối rửa suốt nửa tiếng, còn dùng cả nước xả vải. Phơi khô xong, lớp lông của em không chỉ mềm hơn trước, mà còn phảng phất mùi thơm.

Đêm đó, Trần Quân Triết nằm trên giường (trong xe), ngắm nghía em dưới ánh đèn trần, rồi nói: "Nhưng tao chưa từng thích con trai. À, cũng chưa từng thích con gái. Tao chưa từng thích con người."

"Tao chưa từng thích con người. Trong ngôn ngữ lập trình, kiểu dữ liệu Boolean chỉ có True hoặc False. Tao chưa từng thích bất kỳ một con người nào. Nhưng có lẽ tao thích Hứa Định thật."

liked_human = False # chưa từng thích con người

# nhưng Hứa Định là trường hợp đặc biệt maybe_like_xuding = True

# có lẽ thật sự thích Hứa Định

"Hứa Định là trường hợp ngoại lệ."

print(check_like("Hứa Định", True)) # trường hợp ngoại lệ, thực thi chương trình yêu thích bình thường

"Hứa Định là trường hợp ngoại lệ........"

Trần Quân Triết bóp nhẹ em trong tay, ánh mắt vượt qua em, không biết đang nhìn về nơi nào. Đôi mắt anh ấy rất đẹp, giống như hổ phách nhạt màu, trong hổ phách có cánh hoa anh đào bay đầy trời, xen lẫn tuyết trắng mênh mông. Dù hoa anh đào ở Sư Đại nở lác đác, còn Thượng Hải thì suốt hai năm chẳng có lấy một trận tuyết.

Trần Quân Triết nói: "Thôi được, có lẽ tao thích Hứa Định thật rồi."

Thật kỳ lạ, thích một người cần phải xác nhận đi xác nhận lại nhiều lần như thế sao. Trần Quân Triết xoay người xuống xe, ôm ra một chiếc hộp gỗ có khóa. Trên chiếc hộp ấy có một mùi hương khiến em thấy quen thuộc. Mật mã là 520. Hình như đây là lần đầu tiên anh ấy chạm vào nó, hít sâu một hơi rồi mở ra. Bên trong có một lon nước, một cây bút, một chiếc dùi trống bị gãy, một cuốn sách tên《Đi tìm thời gian đã mất》, một mảnh ghép, và, rất nhiều bức thư.

Trần xe khá thấp. Trần Quân Triết co hai đầu gối lại, bật đèn bàn, rồi đọc từng bức thư, từng bức một. Đọc xong bức cuối cùng, anh ấy ngẩng đầu lên, em nghe thấy xương khớp anh ấy kêu "rắc" một tiếng, hơi buồn cười.

Nhưng Trần Quân Triết, lại đang khóc.

Anh ấy mặc cho nước mắt rơi xuống, loang ướt mấy bức thư đặt trên đầu gối.

Em đã thì thầm xong với chiếc hộp gỗ rồi, nó nói với em rằng nó thuộc về một người khác, không phải Trần Quân Triết. Vài ngày trước, Trần Quân Triết mang nó đến Chiết Giang tìm người đó, nhưng không gặp, chỉ thấy một nhà xưởng bỏ hoang và rác rưởi vương vãi khắp nơi.

Chiếc hộp gỗ kể, Trần Quân Triết đã do dự mấy lần, vốn định để nó lại trong nhà xưởng. Anh ấy tìm một chỗ từng là văn phòng của tổng giám đốc, đặt nó ở đó. Chính nó là kẻ không chịu bỏ cuộc, gào khản cả cổ suốt một lúc lâu, mới gọi được Trần Quân Triết quay lại.

Trần Quân Triết quay trở về, rồi lại nhét nó mang đi.

Em nói với chiếc hộp gỗ rằng, Trần Quân Triết là người như thế đấy. Đừng nhìn bề ngoài anh ấy lạnh lùng, điềm tĩnh, trông chẳng có gì đặc biệt, chứ bất cứ lúc nào cũng có thể làm ra những chuyện cực đoan đến mức không thể tin nổi.

Chẳng hạn như ngay tối hôm đó, Trần Quân Triết bắt đầu thu dọn hành lý. Anh ấy xếp vài bộ quần áo, thêm đồ dùng cá nhân, nhưng muốn nhét được chiếc hộp gỗ thì phải dùng tới hai cái vali. Anh ấy nhét em vào túi đeo hông, cùng một chiếc mũ đầu mèo Bastet và một chiếc mũ đầu chó Anubis. Em nói, anh đầu mèo, anh đầu chó, chào hai anh nhé.

Trông Trần Quân Triết có vẻ tâm trạng không tệ, vừa thu dọn vừa lẩm bẩm: "Bác bảo vệ cho mình số điện thoại của Hứa Định, sao lại cho nhỉ... không biết. Dù sao thì số của Hứa Định có liên kết với Xiaohongshu, tên là Ai Cập Nhiệt Sa......"

Được thấy ánh sáng lần nữa, em đã ngồi trên chuyến bay hướng về Cairo. Trần Quân Triết lôi em ra khỏi chiếc túi đeo hông chật chội, em nói: "Trần Quân Triết, Hứa Định đã quên anh từ lâu rồi. Hứa Định cũng không còn yêu anh nữa đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!