Chương 31: (Vô Đề)

19.

Trần Quân Triết, bây giờ tôi đang ngồi trong quán cà phê ở trường cậu, viết cho cậu bức thư này.

Khi tôi viết những dòng này, ngoài cửa sổ là mưa lạnh lẫn tuyết. Mong đến lúc cậu đọc được thư, mùa đông đã đi qua, còn tôi thì có lẽ đang ở một nơi mây mưa chẳng thể chạm tới, lặng lẽ nhớ cậu.

Để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện trước nhé.

Có một người phụ nữ tên là Hứa Lệ, bà sinh ra trong một gia đình huyện thành truyền thống bậc nhất ở vùng giáp ranh Chiết Giang

- Giang Tây. Ở nơi đó, sau lưng cô chị lúc nào cũng phải có một cậu em trai, em trai của bà tên là Hứa Diệu Tông*. Chắc cậu cũng hiểu ý nghĩa cái tên ấy.

*Hứa Diệu Tông (): có thể hiểu là "người làm rạng rỡ tổ tông".

Phụ nữ không cần học cao, tốt nghiệp trung cấp là ra ngoài đi làm, gửi tiền về đỡ đần em trai

- đó là số phận chung của đa số chị gái lớn. Những năm 90, Hứa Lệ cùng một nhóm con gái trong làng xuống miền Nam, từng đồng họ kiếm được trên dây chuyền sản xuất đều phải gửi về nhà. Đợi ba mẹ chọn xong đối tượng thì quay về kết hôn, lấy tiền sính lễ cho em trai cưới vợ. Nhưng Hứa Lệ chưa bao giờ là một người chị hai "đạt chuẩn" mà ba mẹ mong đợi.

Đó là một cuộc bỏ trốn được bà tính toán suốt nhiều năm, bà đến miền Nam, rồi hoàn toàn cắt đứt liên lạc. (Sau này tôi mới biết, bà đã tự đổi tên thành Hứa Lập Quân*.)

*Hứa Lập Quân (): có thể hiểu là "người tự lập, làm chủ".

Dứt khoát đến mức, ngay cả tang lễ của ba mẹ và em trai, bà cũng không quay về dự.

Nhưng con người vốn phức tạp. Đến một ngày, khi đứa con duy nhất của Hứa Diệu Tông

- tức cháu trai của bà

- trong một đêm làm tan nát hết của cải tích góp qua ba đời nhà họ Hứa. Cầm cố nhà xưởng, bán sạch máy móc, bản thân thì như một thằng ngu bị dồn vào ngõ cụt, sắp bị ngân hàng liệt vào danh sách nợ xấu. Chính lúc đó, bà bỏ tiền ra bù nốt khoản lỗ cuối cùng với ngân hàng, kịp thời chặn thằng cháu đang quẫn trí định vay nặng lãi, nhưng không để lại một lời giải thích nào.

Trần Quân Triết, chắc cậu đã đoán ra rồi, tôi chính là thằng cháu vô dụng ấy.

Số tiền này coi như cô hai cho tôi vay, tôi không lấy không, tôi đã đặt vé máy bay, tuần sau sẽ bay sang Ai Cập. Trần Quân Triết, tôi không tin mình vô dụng đến thế. Ba tôi khởi nghiệp thất bại hai lần mới gây dựng được công ty. Lần đầu tôi thiếu kinh nghiệm, làm việc bừa bãi như ruồi mất đầu. Nhưng lần này tôi đã tính toán kỹ, sau đại dịch, thị trường du lịch quốc tế chắc chắn sẽ bùng nổ. Cuối năm, tuyến bay thẳng từ Phố Đông đến Cairo khai trương, Ai Cập nhất định sẽ trở thành điểm đến hot.

Ba đặt tên tôi là Hứa Định, mong tôi làm việc có nguyên tắc, làm người vững tâm kiên định. Nhưng viết đến đây, cuối cùng tôi vẫn không dám rời quán cà phê, đến viện của cậu gửi thư. Dù sao thì cậu cứ yên tâm đi, cho tôi mười năm, không chỉ trả hết nợ cho cô hai, tôi còn có thể ưỡn thẳng lưng, một lần nữa đứng trước mặt cậu. Rồi nói với cậu rằng, Tiểu Trần, cậu có muốn đến công ty tôi làm lập trình viên không.

20.

Trần Quân Triết quay về phòng, phát hiện Hứa Định tự nhốt mình trong nhà vệ sinh. Một lúc lâu không thấy động tĩnh, cậu khẽ gõ cửa: "Hứa Định?"

Một giọng nói nghèn nghẹn vọng ra từ bên trong: "Tôi không sao."

"......"

Cậu thậm chí còn chưa hỏi có chuyện gì không. Trần Quân Triết nói: "Có chuyện gì vậy."

"Chuyện gì đâu."

Trần Quân Triết cụp mắt. Hứa Định giống như quả bóng bị nén chặt một hơi mà thổi phồng lên, bất kể gặp chuyện gì cũng gắng gượng chịu đựng: "Anh đang nói dối, phải không."

"Ơ? Trần Quân Triết, cậu lạ thật đấy, tôi thì có chuyện gì được chứ." Hứa Định thậm chí còn bật cười phía sau cánh cửa, "Chỉ là dạ dày hơi khó chịu thôi."

"......"

Trên chuyến bay mười bốn tiếng từ Phố Đông đến Cairo, Trần Quân Triết đã nghĩ rất nhiều. Vì sao Hứa Định nhất định phải gồng mình trước mặt cậu, vì sao nhất định phải mặc vest, đeo đồng hồ xịn, lái xe sang, vì sao nhất định phải [ưỡn thẳng lưng đứng trước mặt cậu, mời cậu về làm nhân viên]. Mang theo những câu hỏi ấy đặt chân xuống Cairo, đến giờ cậu vẫn đang đứng trước một cánh cửa khép chặt.

Với đa số người, cạy nó ra chẳng khó. Nhưng với Trần Quân Triết, có rất nhiều chuyện cậu không hiểu, không đọc được, cũng rất khó lý giải.

Nhưng cậu thật sự muốn đến gần Hứa Định hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!