*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thông thường, người bình thường đều sẽ cảm thấy đầu óc của Trần Quân Triết có vấn đề.
Thế nhưng thật ra, cậu lại là sinh viên xuất sắc của viện Điện tử trường Đại học Giao thông bên cạnh, được tuyển thẳng vào trường với thành tích thuộc top hai mươi toàn tỉnh, rồi học tiến sĩ tại chỗ. Trong thời gian học, ngoài việc đánh trống khua chiêng với ban nhạc Tây Thế Lợi Tần, cậu còn có bốn bằng sáng chế quốc gia, đoạt giải O* của cuộc thi Mô hình Toán học, nhiều giải thưởng lập trình, và đăng n bài báo tại các hội nghị quốc tế hàng đầu... Được bạn học ưu ái gọi là "đại thần Quân Triết".
*Outstanding, xuất sắc.
Chính vị "đại thần Quân Triết" ấy, nhờ gương mặt có phần hao hao Takashi Kashiwabara*, đã khiến Hứa Định mê đến chết đi sống lại. Ngay cả cái kiểu tư duy không bình thường kia, Hứa Định cũng tự tô vẽ thành: sống theo ý mình, có cá tính riêng.
*Cựu diễn viên Takashi Kashiwabara (sinh năm 1977), nổi tiếng với vai nam chính trong Itazura na Kiss (Nụ hôn tinh nghịch).
Hại một người vốn kín đáo, chẳng thẳng thắn cũng chẳng phóng khoáng như Hứa Định
- đến cả chuyện muốn ăn kem giữa mùa hè cũng có thể giấu trong lòng đến tận đầu thu mới nói ra
- lại có thể lấy hết can đảm, đi tỏ tình với người ta.
Là lỗi của Hứa Định cả. Anh tưởng Trần Quân Triết cũng thích mình, không thì sao có thể chèo thuyền dọc sông Anh Đào từ Đại học Giao thông qua Đại học Sư phạm chỉ để nghe ké tiết học của anh? Đêm trước khi tỏ tình, dù là Dương Nam, hay lão Hắc, hay tay guitar nam và bass nữ của Tây Thế Lợi Tần, đều khuyên anh đừng, tuyệt đối đừng. Anh lại bảo, đời người phải can đảm một lần, nếu bây giờ không dám thì mai sau làm sao quản lý nhà xưởng, làm sếp Hứa được..... Sau này anh mới hiểu, giờ cũng hiểu rồi
- việc từ Giao Đại chèo thuyền qua Sư Đại nghe giảng, hay dẫn anh đi tìm bông hoa anh đào nở đầu tiên trong mùa xuân, tất cả chỉ vì Trần Quân Triết thật sự không bình thường mà thôi.
Những ký ức cũ như tờ giấy bị ẩm, từng trang từng trang nở bung trong đầu anh. Hứa Định nhìn chằm chằm vô lăng, mí mắt nặng trĩu sắp dính lại với nhau. Có lẽ anh đang mơ, hoặc đây là cuộn phim tua nhanh trước khi anh đột tử.
Trần Quân Triết ngồi ở ghế phụ
- sao có thể chứ.
Đột nhiên, ba con chó hoang chạy vụt qua trước đầu xe, Hứa Định đạp phanh gấp.
Trần Quân Triết vẫn ngồi vững vàng ở ghế phụ, hai tay khoanh trước ngực: "Anh suýt chút nữa đã tiêu diệt nguyên một nhà ba miệng ăn đấy."
Hứa Định day day ấn đường, ép mình phải chấp nhận hiện thực, dù thật sự mệt đến muốn chết: "Ở Ai Cập chỗ nào cũng có mèo với chó hoang, cậu cẩn thận đừng để bị cắn."
"Anh bảo vệ tôi." Trần Quân Triết hạ cửa kính xuống, vẫy tay tạm biệt nhà ba miệng ăn kia, giọng kéo dài mềm mại, "Anh phải bảo vệ tôi đó, hướng dẫn viên."
"......" Tôi muốn chặt cậu ra thành tám khúc quăng ra ngoài cho chó ăn.
Chợ Khan el
-Khalili nằm ở trung tâm khu phố cổ Cairo, được mệnh danh là khu chợ trời nổi tiếng nhất Ai Cập. Nhưng thực tế, đa số hàng hóa ở đây đều đến từ vùng đất xinh đẹp
- Nghĩa Ô, Chiết Giang. Mười du khách nước ngoài thì hết tám chín người bị các món quà lưu niệm "đặc sản địa phương" này mê hoặc, mãi đến khi tới Luxor hay Aswan thấy y chang những món ấy mới biết mình bị hớ.
*Chợ Khan el
-Khalili.
Nếu là khách bình thường, Hứa Định sẽ đưa họ đến quán cà phê El
-Fishawy, uống một tách giống hệt loại mà nhà văn từng đoạt giải Nobel đã thưởng thức.
Nhưng Trần Quân Triết
- là kẻ thù.
"Quý khách cứ thong thả dạo nhé, mua càng nhiều càng tốt."
"Ừ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!