Chương 22: (Vô Đề)

Du thuyền trên sông Nile là một dự án du lịch được chính phủ Ai Cập quy hoạch và thúc đẩy mạnh mẽ. Tất cả du thuyền đều chạy theo lịch trình cố định, qua lại trên tuyến sông giữa Aswan và Luxor, ghé qua hàng loạt đền thờ lớn nhỏ. Dĩ nhiên, đẹp nhất vẫn là biển cát vàng óng trải dài rực rỡ hai bên bờ.

Hứa Định sắp xếp cho Trần Quân Triết một chiếc du thuyền năm sao của ETB, sơn trắng mới toanh, sàn gỗ sạch sẽ, nhìn cực kỳ đẹp, đang neo ngay tại bến cảng.

Hứa Định mở cửa xuống xe, Trần Quân Triết theo sát phía sau. Trên mặt vẫn còn đeo cái gọng kính giọt lệ: "Ly hôn thật à. Ly hôn thật à ông xã."

Hứa Định quay người lại, áp sát tới: "Tháo kính ra. Không thấy mất mặt hả."

"Em tháo rồi mình đừng ly hôn được không."

"Không được."

Lễ tân rất nhiệt tình, hai người lần lượt lên thuyền, lập tức có nhân viên chào hỏi. Check

-in phòng cần mua wifi và đăng ký tên. Dưới ánh nhìn chăm chăm của cái kính giọt lệ trên mặt Trần Quân Triết, Hứa Định đổi phòng từ phòng giường đôi đã đặt sẵn thành mỗi người một phòng riêng.

Ly thân. Đúng vậy, Hứa Định đơn phương tuyên bố họ đã ly hôn. Dù lễ tân ái ngại báo rằng chuyến này khoang hành khách đã kín chỗ, muốn thêm phòng thì Hứa Định chỉ có thể ngủ ở boong tầng dưới, trong phòng dành cho hướng dẫn viên, cạnh nhà hàng. Hừ. Phòng hướng dẫn viên thì phòng hướng dẫn viên, đâu phải chưa từng ngủ, cùng lắm là chen chúc với hai đồng nghiệp khác thôi.

Lúc này đang là giờ cao điểm check

-in, người qua kẻ lại tấp nập. Hứa Định đưa lại thẻ phòng và hai vali lớn cho Trần Quân Triết: "Hôm nay không còn sắp xếp gì nữa. Bốn giờ có thể lên boong trên ngắm hoàng hôn sông Nile, sáu giờ nhà hàng mở cửa, là buffet, đông người, tốt nhất nên xuống sớm chọn đồ rồi mang về phòng ăn từ từ. Có chuyện gì thì cứ liên hệ tôi bất cứ lúc nào, tôi ở boong dưới."

Hướng dẫn viên Alan vẫn luôn nói với từng vị khách như vậy.

Trần Quân Triết nghe anh nói xong: "........ Ông xã. Anh không cần em nữa sao."

"Tôi..." Hứa Định cảm thấy da đầu tê rần, xách hành lý lên, quay người lách qua dòng khách đang ùn ùn lên thuyền, gần như chạy trốn về phía boong dưới.

Trần Quân Triết đáng ghét, Trần Quân Triết chết tiệt.

Cái tên đáng ghét chết tiệt ấy có biết mình đang nói gì không. Hứa Định nghĩ, lời nói dối này không thể tiếp tục lên men thêm nữa. Anh biết rõ rồi sẽ có chuyện gì xảy ra, nói thật đấy, chỉ cần Trần Quân Triết còn ghé tai gọi anh một tiếng "ông xã" nữa thôi, anh sẽ không kiềm chế được bản thân mất.

Chạy trốn vào phòng hướng dẫn viên, Hứa Định thở phào một hơi dài, vứt đại hành lý sang một bên, tựa lưng vào cánh cửa khoang nhỏ, th* d*c từng nhịp.

Cứ như thế đi.

Trong lúc chưa thể nói ra sự thật, trước hết cứ giữ khoảng cách với Trần Quân Triết đã.

Ngẩng đầu lên, trong phòng có hai đồng nghiệp người Ả Rập đang nhìn anh chằm chằm.

Đó chính là bạn cùng phòng của anh trong mấy ngày tới. Hứa Định xoa xoa đầu, mỉm cười chào bằng tiếng Anh. Hai người kia chẳng mấy để ý, ai làm việc nấy.

Thật ra ở Ai Cập, hướng dẫn viên nước ngoài là bất hợp pháp. Kinh tế Ai Cập khó khăn, du lịch là mảng mũi nhọn, để tạo thêm việc làm cho người bản địa, chính phủ quy định chỉ công dân Ai Cập mới được thi lấy chứng chỉ hướng dẫn viên và hành nghề hợp pháp. Những người như Hứa Định

- hướng dẫn viên đón khách người Trung Quốc

- không giấy phép, không chứng chỉ, chỉ mượn danh "công ty du lịch" để làm những việc lách luật, đi sát ranh giới.

Nói thẳng ra, là cướp chén cơm của người bản địa.

Cho nên việc Hứa Định không được hai người kia chào đón, cũng là chuyện rất bình thường.

Quả nhiên, hai hướng dẫn viên đứng dậy đi ra ngoài, tiện chân đá văng chiếc vali của anh.

Chiếc vali đập vào tường, phát ra một tiếng "rầm" lớn. Nhưng thế còn chưa là gì. Có lần Hứa Định dẫn khách về, phát hiện trên giường bị ai đó đổ cả một chai đồ uống có màu. Muốn tìm kẻ gây ra thì không ai nhận, phía du thuyền cũng phủi tay không chịu trách nhiệm, thậm chí còn bắt anh bồi thường. Thật ra có tìm được thủ phạm thì cũng vô ích

- nơi đất khách quê người, không có chỗ dựa, bản thân lại đang làm những việc chẳng mấy đàng hoàng, ngoài việc im lặng chịu trận thì anh còn làm gì khác được.

Không sao cả, giờ Hứa Định cũng không còn thấy tủi thân nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!