Chương 21: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Hứa Định, anh không ôm em, lại chạy đi ôm người khác. Em thấy hết rồi." Trần Quân Triết khoanh tay trước ngực, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Chu Long.

Hứa Định lườm cậu một cái, "Đấy là cách chào hỏi của người Ả Rập."

"Ồ." Trần Quân Triết dang rộng hai tay, "Vậy ôm tôi một cái luôn đi."

Chu Long tỏ vẻ không mấy tình nguyện: "Xin lỗi, chúng ta còn chưa quen, tôi không thể dùng nghi thức chạm má với anh được."

"Ồ. Thế hai người thân nhau lắm ha."

"Đúng vậy. Tôi và Alan là bạn rất tốt."

"Quen nhau thế nào."

"Quen trên mạng."

Trần Quân Triết vẫn không buông tha, hỏi tiếp: "Mạng nào, app gì, kênh nào."

"Ờ......"

Chẳng lẽ Trần Quân Triết không nhận ra Chu Long hoàn toàn không muốn trả lời sao, chắc trên đời này thật sự có kiểu người kỳ lạ như vậy, không biết nhìn sắc mặt, cũng không biết cảm nhận bầu không khí. Hứa Định ngắt lời cậu: "Được rồi, đừng hỏi nữa, lên xe trước đi. Hôm nay thời gian gấp, có gì muốn nói thì nói trên đường."

Ba người chạy về phía một trong những ngôi đền nổi tiếng nhất Ai Cập

- đền Karnak. Karnak nằm ngay trung tâm thành phố Luxor, có lịch sử hơn ba nghìn năm, là quần thể đền thờ lớn nhất của Ai Cập cổ đại, cũng là nơi quay bộ《Án mạng trên sông Nile》, điểm du lịch bắt buộc phải ghé thăm. Hứa Định nhắm mắt cũng có thể đi từ cổng đến bức tượng bọ hung Scarab.

*Tượng bọ hung Scarab.

Sáng sớm tinh mơ, du khách chưa nhiều, thời tiết hơi se lạnh. Lần đầu dẫn khách, Chu Long nơm nớp lo sợ, thái độ còn nghiêm chỉnh hơn cả lúc lên lớp: "Chào mừng.... chào mừng các anh đến Luxor, tôi là hướng dẫn viên của các anh, Chu Long. Đền Karnak là nơi người Ai Cập cổ thờ thần Mặt Trời Ra và thần địa phương Amon, ở cổng có ba trăm bốn mươi hai tượng nhân sư đầu cừu......"

Giọng có hơi "đọc bài", nhưng Hứa Định đã rất hài lòng, nghe xong một đoạn là giơ ngón cái lên.

Còn ngài Trần thì đứng bên cạnh: "......."

"Tôi rất ngưỡng mộ người Ai Cập cổ." Chu Long còn đặc biệt chen vào vài câu cảm thán trong bài thuyết minh, "Họ để lại những ngôi đền này, mấy nghìn năm sau vẫn có du khách như các anh, từ Trung Quốc đến xem."

Alan lại khen: "Đúng rồi, khi còn sống để lại được chút dấu vết, mấy nghìn năm sau vẫn được nhìn thấy, tôi nghĩ, đó mới thật sự là công việc có ý nghĩa."

Ngài Trần nói: "Thế à. Em thì không thấy vậy."

Alan: "?"

"Nếu bọn họ bị Pharaoh kề dao vào cổ bắt làm thì sao."

Tên này đúng là không biết nhìn bầu không khí. Hứa Định nói: "Thợ thủ công xây đền thời Ai Cập cổ có địa vị xã hội rất cao. A Long nói đúng, bất kể thế nào, dù có phải bị kề dao ép làm hay không, thì bản thân chúng ta cũng phải công nhận công việc mình đang làm."

Trần Quân Triết mấp máy môi, lần này không cãi nữa.

Ngược lại, cậu đưa tay xoa đầu Hứa Định: "Nói hay lắm, lão........."

"?!"

Hứa Định nhảy dựng lên như bị điện giật, "Lão cái gì mà lão, với lại cậu tránh xa tôi ra!"

"Chạm cũng không được à?"

"Không được!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!