"Trần Quân Triết, thật ra chúng ta vốn không hề..."
Đột nhiên mấy chiếc xe ngựa chạy ngang, tiếng vó "lộp cộp" lấn át giọng anh. Trần Quân Triết nói: "Em muốn chơi cái đó."
Hứa Định lập tức vỡ kế hoạch: "Có. Sẽ sắp xếp cho cậu."
Trần Quân Triết cắn ống hút, giọng điệu như vừa ăn đá lạnh: "Ông xã tốt thật đấy."
Mi mắt Hứa Định cụp xuống, hai chữ "ông xã" từ miệng Trần Quân Triết nói ra đúng là dễ nghe quá mức. Thôi được rồi, coi như tạm thời bỏ cuộc: "Về khách sạn đi, mai còn phải dậy sớm."
Để chắc ăn, tối nay anh phải đặt phòng hai giường.
Vì thế, khi Trần Quân Triết mở cửa, Hứa Định rõ ràng thấy trên mặt đối phương thoáng qua một vẻ "cạn lời".
"......" Trần Quân Triết quẳng vali ngay cửa, chẳng thèm dọn, áo khoác cũng không cởi, cứ thế ngồi xuống giường chơi điện thoại.
Hứa Định lắp xong ấm đun nước, mang bộ đồ tắm gội du lịch vào phòng tắm, dán miếng lót bồn cầu dùng một lần, khử trùng sơ mấy cái điều khiển và vòi nước——dù sao thì trình độ kinh tế Ai Cập khá thấp, vệ sinh khách sạn năm sao cũng chẳng dám đảm bảo——chuẩn bị đâu vào đấy rồi quay đầu lại, thấy Trần Quân Triết vẫn chúi mặt vào điện thoại.
Hứa Định phát hiện, tần suất Trần Quân Triết dùng điện thoại thật sự rất cao. Hơn nữa rõ ràng không phải xem video hay lướt tin tức, mà là liên tục gõ chữ, trông như đang nhập nội dung, hoặc là... trò chuyện với ai đó?
Ý nghĩ ấy khiến tim Hứa Định chùng xuống. Anh bước đến, cảm thấy ắt hẳn mặt mình trông khó coi lắm: "Vết thương còn đau không."
"Cũng đỡ." Mắt vẫn dán vào màn hình.
"Không phải khâu mũi kim nào, chắc là đỡ thật..... Tối trước khi đi ngủ bôi thuốc cho cậu một lần nữa."
"Ừm." Vẫn nhìn điện thoại.
Hứa Định nắm chặt quai ba lô, bận rộn từ nãy tới giờ còn quên cả tháo xuống: "Cậu đang... nói chuyện với ai à."
Anh giả vờ nghiêng người nhìn thử, Trần Quân Triết lập tức tắt màn hình: "Không nói chuyện với ai cả."
"........" Đồ lừa đảo. Nói dối. Đúng là kẻ nói dối trắng trợn mà.
Nhưng Hứa Định mới chính là kẻ dối trá nhất.
Hứa Định cúi đầu, không biết phải nói gì.
Anh thậm chí còn không có tư cách của một người bạn trai chính thức để chất vấn đối phương. Chỉ đành đứng đó, lúng túng, cố buộc cơ thể tự hành động. Nhưng anh nên làm gì đây. Hướng dẫn viên thì cũng đâu có quyền vào phòng khách.
"Anh muốn chơi không." Trần Quân Triết đột nhiên lên tiếng.
"Hở?"
"Ghép dưa hấu."
"?"
Trần Quân Triết đưa điện thoại cho anh, trên màn hình là một quả dưa hấu khổng lồ bị nhét trong lọ thủy tinh, "Vui lắm."
"?" U là trời. Hứa Định cảm giác cơ thể bỗng cử động lại được, anh chồm tới, "Tôi cũng thích chơi trò này."
Trần Quân Triết lập tức mở ván mới cho anh, "Anh chơi một ván đi."
Hứa Định ghé sát hơn, chộp lấy điện thoại của Trần Quân Triết rồi bắt đầu bấm lia lịa trên màn hình.
Thật ra Hứa Định cũng không mê trò này lắm, cùng lắm là tranh thủ khi chờ khách thì chơi vài ván, chứ phần lớn thời gian anh bận đến mức chẳng có lúc giải trí. Chỉ là anh thấy hơi vui, vì Trần Quân Triết đã cho anh một lối để trút bớt cảm xúc..........
"Dưa hấu!" Hứa Định ghép được một quả dưa hấu lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!