Hứa Định quay đầu xe, rẽ vào khu chợ nhỏ. Đàn ông Ả Rập có niềm say mê đặc biệt với râu ria, anh tỉ mỉ chọn lấy một bộ râu quai nón rồi dán lên mặt, soi gương trái phải. Hàng sản xuất ở Nghĩa Ô đúng là chất lượng, nhìn y như thật. Đeo thêm cặp kính râm, chắc có đứng trước mặt mẹ ruột, bà cũng chẳng nhận ra anh.
Ha ha.
Anh lái xe trở lại khách sạn Hilton. Mưa vẫn rơi, lộp bộp gõ lên kính xe. Nhịp tim anh đập theo tiếng cần gạt, cảm giác như sắp đột tử vì làm việc quá sức.
Sảnh Hilton người đến người đi, du khách và nhân viên ra vào tấp nập. Quả nhiên, Trần Quân Triết đang đứng đó, trông hoàn toàn lạc lõng. Trước mặt là khung cửa sổ lớn sát đất, mặt trời đầu ngày nhô lên qua màn mưa mỏng, ánh vàng nhạt ấm áp phủ lên dòng sông Nile đang lặng lẽ trôi.
Trần Quân Triết, tôi muốn nói với cậu rằng, cảnh mưa ở Cairo thật hiếm có.
Anh bước lại gần, phát hiện người kia đang gõ điện thoại lạch cạch.
Đồ nhạt nhẽo.
Hứa Định cởi áo khoác, mặc ngược ra ngoài, chỉnh lại bộ râu quai nón bông xù cùng cặp kính râm to đùng, cuối cùng hít một hơi thật sâu: "Xin chào quý khách! Cảm ơn quý khách đã lựa chọn... Du! Lịch! Nhiệt! Sa!"
Giọng anh hừng hực khí thế, đến mức mấy người Ả Rập đi ngang đều giật mình ngoái lại.
Trần Quân Triết quay đầu, ánh mắt trượt từ kính râm xuống bộ râu, dừng hai giây rồi mới lên tiếng: "Vậy còn tài xế vừa nãy đâu?"
Hứa Định thầm thở phào, bật cười khà khà
- quả nhiên Trần Quân Triết không nhận ra anh: "Anh ấy còn phải đón khách khác, quay lại sân bay rồi."
"Thế anh là ai?"
"Tôi là người phụ trách giúp ngài làm thủ tục nhận phòng."
"À, à." Trần Quân Triết đáp, lại tiếp tục gõ điện thoại.
Hứa Định vẫn cười khà khà: "Khách sạn chắc chưa cho check
-in đâu ha? Giờ mới tám giờ sáng, thường phải đến mười hai giờ mới nhận phòng được. ——Nhưng có tôi ở đây thì ngài yên tâm, bên công ty du lịch chúng tôi có hợp tác với khách sạn này, bảo đảm ngài có thể nhận phòng ngay bây giờ."
"Ừ."
"Vậy ngài chờ ở đây một lát, tôi đi nói chuyện với lễ tân ngay!"
Hứa Định quay người đi, đưa tay sờ mặt mình, nụ cười dần cứng lại. Cái tật dùng tiếng cười để che giấu lo lắng
- chắc cả đời anh cũng chẳng sửa nổi.
Trần Quân Triết lặng lẽ nhìn theo bóng anh rời đi, mở điện thoại, tiếp tục gõ.
[Nhật ký du lịch Ai Cập
- Phần một]
Ngày 11 tháng 2. Thời tiết: mưa nhẹ.
1. Hạ cánh ở Cairo, không khí ổn định. Sa mạc ngoài cửa sổ máy bay ánh lên sắc vàng sẫm trong mưa, nơi đó là nơi anh ấy sống.
2. Hướng dẫn viên chính là anh ấy, thuận lợi hơn dự kiến.
3. Anh ấy dán một bộ râu giả để ngụy trang. Lông râu rất mềm. Không biết...
Trần Quân Triết một tay xách hành lý, tay kia tiếp tục gõ từng chữ: Không biết hôn lên sẽ có cảm giác thế nào.
Hứa Định chống một tay lên quầy lễ tân, đẩy kính râm lên: "Camila, là tôi đây. Me, Alan."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!