Chương 13: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Hứa Định, anh còn tính giả vờ đến bao giờ."

Trần Quân Triết nói như thế.

Hướng dẫn viên Alan sững người một lúc, quay đầu nhìn, Trần Quân Triết đang nâng trong lòng bàn tay một con gấu trúc đỏ bằng bông không biết chui ra từ đâu: "Chính là mày đó. Mau nói đi, mày còn tính giả vờ đến bao giờ!"

Cậu véo tai nó, bóp bóp hai bên má: "Hửm? Sao không nói năng gì hết vậy!"

Gấu trúc đỏ: "..........."

Hứa Định: "................."

Nên là, chỉ khi có mình anh nhìn thấy, Trần Quân Triết mới biến hình thành người ngoài hành tinh phải không?

Hứa Định cảm thấy thái dương giật liên hồi: "Cậu... đang nói chuyện với một món đồ chơi... hả?"

Trần Quân Triết "à" một tiếng: "Nó không phải đồ chơi, nó có tên đàng hoàng."

"Nó.... có tên?"

"Đúng vậy. Vì cái mông nó rất nhỏ, nên tôi đặt tên nó là Tiểu Đĩnh*."

* (Xiǎo Dìng): Tiểu Đĩnh

- mông nhỏ. (Dìng)

- Đĩnh đồng âm với (Dìng)

- Định =)))

"........... Cái gì." Hứa Định đột nhiên hít sâu một hơi, "Cái gì cơ?!"

Vẻ mặt Trần Quân Triết cực kỳ nghiêm túc: "Với lại, người tặng nó cho tôi họ Hứa, nên tên đầy đủ của nó là——"

Không, khoan đã, Hứa Định chợt nhớ ra: "Con gấu bông này?!"

Đây rõ ràng là con gấu trúc đỏ nhồi bông mà hồi xưa, khi Tây Thế Lợi Tần đến Nam Kinh tham dự lễ hội âm nhạc, Hứa Định đã tài trợ toàn bộ chi phí đi lại, sau đó còn mời họ đi team

-building ở vườn thú Hồng Sơn và mua tặng Trần Quân Triết!

Chuyện của nhiều năm về trước rồi, Hứa Định chợt nhớ lại mùa đông ấy. Buổi biểu diễn của Tây Thế Lợi Tần ở hồ Kim Ngưu rất suôn sẻ, còn anh thì đứng dưới sân khấu gọi điện hối thúc các xưởng giao hàng đúng tiến độ. Đây là đơn đặt hàng khách ký ở hội chợ Quảng Châu mùa xuân, mà giữa hè là thời điểm tăng tốc sản xuất. Anh vừa bịt tai, vừa gào vào điện thoại, nghĩ bụng: sao Trần Quân Triết lại đánh trống mạnh thế, đây là nhạc trữ tình mà, cậu muốn đánh nát màng nhĩ của anh chắc.

Và đó cũng là lần cuối cùng anh nghe Trần Quân Triết đánh trống.

Hôm sau, Hứa Định thấy một cái móc khóa gấu túi ở vườn thú Hồng Sơn. Nhìn trái nhìn phải, cảm thấy khí chất y hệt Trần Quân Triết. Trần Quân Triết đột nhiên xuất hiện bên cạnh: "Tôi muốn cái này."

"? Cái nào?"

"Mì ăn liền."

"Mì ăn liền là gấu mèo*, đây là gấu trúc đỏ."- Theo như mình tìm hiểu, ở Trung Quốc có một nhãn hiệu mì ăn liền rất nổi tiếng tên

- nghĩa là "Gấu mèo". Nên nhắc đến gấu mèo thì nhiều người nghĩ ngay đến mì ăn liền. Chỗ này anh Triết nhìn nhầm gấu trúc đỏ thành gấu mèo.

- Gấu trúc đỏ (Ailurus fulgens).

"Tặng tôi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!