*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cơm no rượu say, màn đêm cũng buông xuống.
Hứa Định nướng đùi cừu cho mọi người, đó là món tủ của anh. Anh đã ướp sẵn từ lúc còn ở công ty du lịch, trong gia vị có thêm táo băm nhỏ, nước thịt khi chảy ra mang theo mùi thơm thoang thoảng vị trái cây.
Anh còn chuẩn bị cả trà lạnh, loại karkade* đặc sản của Ai Cập, pha cùng hoa atiso đỏ và chanh, đúng chuẩn hương vị Ai Cập. Lượng trà không nhiều, nhưng lại dư ra vừa đủ cho thêm hai người. Anh chọn uống nước suối, phần còn lại rót nửa ly cho mỗi người. Ừ thì, anh thừa nhận mình đã rót cho Trần Quân Triết nhiều hơn một chút. Thật ra, anh còn chia luôn miếng cừu nướng giòn nhất, thơm nhất, béo ngậy nhất cho Trần Quân Triết nữa.
*Karkade: trà làm từ hoa dâm bụt, một thức uống phổ biến ở Ai Cập, Sudan và Trung Đông, có màu đỏ tươi và vị chua thanh.
Tự mình thấy ghê tởm.
Chỉ vì một nụ hôn "nhập gia tùy tục" mà đến giờ anh vẫn còn lâng lâng vui sướng.
Nhà họ Lâm đặc biệt thích món thịt cừu nướng của anh, nhưng còn thích Trần Quân Triết hơn cả.
Hỏi ra mới biết Trần Quân Triết học trường nào, ông Lâm nói, cậu còn đang đi học à, học lên cao ở đâu thế?
Trần Quân Triết đáp, đi làm được một năm rồi.
Hứa Định mở to mắt, hơi ngạc nhiên. Anh nhớ Trần Quân Triết học thẳng tiến sĩ sau khi tốt nghiệp đại học, tính thời gian thì giờ lẽ ra vẫn đang học tiến sĩ mới phải.
Như thể nghe thấy tiếng lòng anh, Trần Quân Triết nói, học mãi thấy chán quá, nên thôi, nghỉ ra ngoài làm việc.
Hứa Định càng kinh ngạc. Nếu thật sự bỏ học giữa chừng, Trần Quân Triết chỉ còn bằng cử nhân, lỗ rồi còn gì.
Trần Quân Triết cười: "Đi làm rồi cũng thế. Làm một năm là chán, dành dụm được ít tiền liền ra ngoài du lịch vòng quanh thế giới."
"Ồ."
Trần Quân Triết nói: "Ồ gì, A Đạo."
"Không có gì."
Trong lòng Hứa Định nghĩ, xem ra mình vẫn chưa hiểu hết con người Trần Quân Triết. Việc gì cậu ấy không muốn làm, thì dù có bỏ công sức bao nhiêu, cũng sẵn sàng dừng lại ngay.
Ba Lâm: "Thật ghen tị với tụi trẻ bây giờ, còn nhiều con đường để đi như vậy."
Trần Quân Triết: "Đúng vậy. Nếu đi nhầm đường thì đổi sang đường khác, cuối cùng cũng sẽ tìm được hướng phù hợp nhất."
"............."
Lúc nói câu đó, Trần Quân Triết nhìn về phía Hứa Định. Dưới lớp râu giả, Hứa Định nhếch môi cười lạnh: "Đâu có dễ vậy. Cái giá phải trả của việc thử sai không phải ai cũng chịu nổi."
Không khí bỗng lặng đi, chỉ còn nghe tiếng than nổ tí tách. Ba Lâm hỏi: "Cậu hướng dẫn viên còn trẻ thế, sao lại chọn làm nghề này?"
Hứa Định cụp mắt: "Không có gì đặc biệt. Chỉ là có người thân sống lâu năm ở đây, tôi thấy cũng có tiềm năng, nên theo sang."
"Giờ kinh tế toàn cầu đều khó khăn, nghề này làm được mấy năm chứ, nên sớm tìm công việc ổn định thì hơn. Tôi thấy ở Trung Quốc vẫn là tốt nhất, về nước thi công chức, ở gần ba mẹ chẳng phải yên ổn sao?"
Trần Quân Triết không hề khách sáo: "Tôi thì không thấy vậy. Con người cần phải giữ được phần lớn thời gian tự do. Cả tự do về thân thể lẫn tinh thần."
Ba Lâm lại nói: "Nhưng sống một đời, dù sao cũng phải có sự nghiệp nào đó, như thế mới có ý nghĩa tồn tại."
Hứa Định khẽ cười, khép mắt lại: "Có lẽ những người và những chuyện tôi gặp trên con đường này đều bình thường như bất kỳ ai đang bước đi ngoài phố. Có thể trong mắt ông, chúng chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt, cũng chẳng đáng để ghi lại, nhưng Phật nói——tu trăm kiếp mới chung thuyền, tu ngàn kiếp mới chung chăn gối...... Những bàn tay tôi từng nắm, những nụ cười tôi từng gặp nơi đây, tôi sẽ không bao giờ quên."
Trần Quân Triết chống cằm nhìn anh: "Tam Mao?"
Hứa Định chợt cắn môi, mặt ửng đỏ. Sao cậu ấy lại biết anh đang trích lời Tam Mao chứ. Anh cứng đờ gật đầu: "Phải. Tam Mao từng sống lâu năm ở sa mạc Sahara, cũng từng chở nhiều người qua lại giữa vùng hoang mạc. Trải nghiệm của bà ấy khá giống tôi. Khi đọc tản văn của bà, đôi lúc tôi cũng thấy đồng cảm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!