"Bạn học được điều gì khi đến trường?"
Đó là câu hỏi dành cho Hạo trong phần thi vấn đáp.
"Học được điều gì?"
Tiếng cười rõ to ở phía khán giả như để chế nhạo cậu ấy..
-Em cũng thường tự hỏi mình, một người 12 năm liên tục đội sổ cả lớp thì học được điều gì khi đến trường...
Tiếng hò hét hòa lẫn tiếng cười lại càng nhiều hơn. Tôi khá lo lắng.. Cứ như thế này liệu Hạo có thể vượt qua nổi không...
Cậu ấy lại tiếp tục nói...
-Điều đầu tiên mà em học được đó là cách đứng lên sau mỗi lần vấp ngã.
Em luôn tự hỏi tại sao em lại thất bại nhiều đến vậy. Em không phải là đứa trẻ hư, em không phá phách, không đua đòi, và sự xấu xí nó theo em từ khi sinh ra. Vậy thì tại sao em lại bị mọi người chán ghét và xa lánh? Em nhận ra rằng có lẽ vì mình chưa thực sự cố gắng. Cứ mỗi lần như vậy, em lại tự tạo niềm tin ình, nếu cố thêm một chút nữa thôi mình sẽ làm được.. Niềm tin giúp em đứng lên sau vấp ngã...
Tiếng cười ở dưới lúc này ít đi... Và Hạo lại tiếp tục..
-Điều thứ hai mà em học được đó là cách quý trọng bản thân...
Mặc dù bản thân không thực sự hoàn hảo nhưng em nghĩ rằng bất cứ một người nào được tạo ra trên thế giới này đều đáng được tôn trọng. Có lúc cảm giác như mọi người đều ghét bỏ em, em tự nhủ nếu bản thân em cũng ghét chính mình thì chẳng phải sự tồn tại của em hoàn toàn vô nghĩa sao...
Còn rất nhiều điều nhưng vì thời gian còn ít nên em sẽ nói về điều cuối cùng mà gần đây em học được..
Đó là tình bạn chân thành...
Từ nhỏ đến bây giờ, có một người bạn thân là một ước mơ của em. Vì nhà nghèo và ngốc nghếch nên em dường như không có nổi một người bạn. Em luôn đi sau để xách đồ, nghe lời các bạn sai vặt, chịu vài trận đánh của họ để mong họ chấp nhận mình làm bạn, nhưng không ai chịu làm điều đó cả. Có lẽ nếu kết bạn với em hình ảnh họ sẽ xấu đi...
Một ngày kia, cũng như mọi ngày, em lại bị bắt nạt... Họ xem nước mắt của một kẻ xấu xí là niềm vui.
Em tưởng như muốn chết đi nhưng cậu ấy đã đến và cho em biết thế nào là giá trị cuộc sống. Cậu ấy làm bạn với em không vì một điều kiện gì. Và ít nhất khi bên cậu ấy dù có luyên thuyên nhiều đến mấy em cũng không cảm thấy ngu ngốc.
Từ khi có cậu ấy là bạn em lại có thêm được nhiều người bạn mới. Em cảm thấy mình không còn vô dụng nữa..
Bây giờ mặc dù em xấu xí nhưng em có thể vỗ ngực và tự hào nói với mọi người rằng em xấu xí nhưng em lại có người bạn mà mọi cô gái mơ ước... Đó là tình bạn chân thành mà em học được đấy ạ...
Em xin cảm ơn!
...
Khi Hạo kết thúc phần trả lời. Cậu ấy nhận được rất nhiều lời khen. Hạo mỉm cười ngoảnh về phía chúng tôi. Tôi cũng cười và nhìn cậu ấy.
Phần thi của những bạn khác cũng nhanh chóng qua đi... Cả Duy và tôi cũng vậy...
Dù kết quả có như thế nào thì hai cậu bạn của tôi vẫn là tuyệt nhất...
"Hãy nói về điều mà bạn sợ nhất?"
-Sợ mình dành được chức quán quân nam sinh thanh lịch ạ...!
Câu trả lời đơn giản của Duy làm tiếng cười rạo rực ở dưới. Cậu ấy có lẽ cũng như tôi, không muốn giành cái vị trí này...
"Mong muốn của em bây giờ là gì?"
"Duy và Hạo chiến thắng ạ..."
Tiếng cười lại một lần nữa vỡ tung. Tôi thực sự muốn thế mà lại...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!