Cậu ấy thật khác Khải Ca mà tôi đã biết. Cứ nghĩ cậu ấy tính cách trẻ con, hay giận hờn vu vơ rồi bỏ qua tất cả cho tôi. Ai ngờ được cậu ta thành ra thế này, chẳng biết Ca sẽ làm gì tôi nữa. Tôi mệt mỏi lắm, đau nữa, đau vì cú ngã hôm qua.. Và đau lòng vì một người bạn...
một nơi khác....."
-Cô ấy đi rồi à?
-Vâng ạ!
-Sao các người không giữ cô ấy lại?
-Chẳng phải cậu bảo kệ cô ấy sao ạ?
-Uhm... Tôi quên mất!
Kiệt thở dài. Cậu vào phòng xem Bảo còn để lại gì không. Điện thoại và đồ đạc vẫn bỏ đấy.
- Con nhỏ đó không đem gì. Liệu có sao không?
Chợt có tiếng điện thoại từ máy của Bảo vang lên..... Kiệt cầm máy, chần chừ một lúc rồi cũng bắt máy trả lời...
-Alo. Cậu à? Tớ đây!
Giọng nói của một cậu trai từ đầu dây bên kia...
-Bảo Ngọc không ở đây!
-Anh... anh là ai???
-Tôi là bạn cô ấy!
-Bảo đâu? Sao người nghe máy lại là anh?
-Vì cô máy bỏ quên điện thoại ở chỗ tôi!
- Anh.. anh là gì của cậu ấy, anh là gã hôm trước đó ư?
-Gã nào?
-Gã mà nói là sẽ kết hôn với cậu ấy đấy?
-À! Đúng vậy, nhưng chúng tôi không như cậu nghĩ đâu.
-Tôi nghĩ???
-Ừm. Bảo bỏ đi tìm cậu, mặc dù biết mình sẽ gặp nguy hiểm. Cô ấy không bị trắc trở trong rừng thì cũng khó thoát khỏi tay bọn bắt cóc. Bây giờ không biết như thế nào rồi!
-Cái gì??? Sao anh không ngăn Bảo lại?
-Vì tôi không nghĩ cô ta lại ngốc nghếch như vậy!
Duy nghe xong, chân tay bủn rủn. Cậu như người mất hồn...
Ngày hôm qua...
-Duy, cậu biết Bảo là nữ phải không?
-Đúng vậy! Cậu cũng biết à Ca?
-Uh...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!