Chương 26: Chap 26: Bắt cóc

Mở mắt ra nhìn mọi thứ xung quanh. Tôi đang nằm trên 1 chiếc giường, vẫn mặc một bộ đồ nam ngày hôm qua.

Không gian nơi đây, quanh căn phòng trang trí theo kiểu cổ điển, có vài bức ảnh để một bên mép bàn gần nơi tôi. Là ảnh của 1 gia đình và ảnh riêng của một cậu trai nào đó. Thật lạ quá mà.

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó. Đáng ra giờ này tôi đang ở nước ngoài với bố mẹ. Đúng rồi, người đàn ông đeo kính đen hôm đó???

Tôi đang bị bắt cóc ư?

-AAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!

Tôi lấy hết sức bình sinh mà hét lên. Chuyện gì xảy ra với tôi thế ?

Bất chợt có người mở cửa từ phòng ngoài bước vào.

-Đủ rồi. Cô muốn hét cũng chẳng ai cứu cô được đâu!

-Anh... anh là ai? Sao lại bắt cóc tôi? Nhà tôi sẽ không đem bất cứ thứ gì cho anh đâu, thả tôi ra đi!

Trước mặt tôi là một người con trai khoảng 18,19 tuổi. Hắn có khuôn mặt đẹp như tượng sứ, dáng người thanh mảnh thư sinh nhưng toát ra một khí chất lạnh lùng. Không ngờ người như này lại là một tên bắt cóc. Thật là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được. Tôi lấy tay, gàng ngang cổ, tấn công hắn. Hấn ngã sập xuống sàn nhà một cách đau điếng.

- A. Đồ quỷ cái! Nhà cô giàu lắm hả? Cảm ơn tôi thế này à?

-Bộ tôi điên mà đi cảm ơn cái thằng bắt cóc mình!!!

-Cái gì??? Cô thấy có tên bắt cóc nào cho nạn nhân ở phòng của mình thế này không?!!!

Tôi lơ tơ mơ, chẳng hiểu gì. Tên bắt cóc này cũng kỳ lạ gớm!

-Thế rốt cuộc anh là ai?

Tên đó nghoảnh đi chỗ khác liếc xéo tôi. Lạnh lùng trả lời.

-Tôi là người đen đủi vì vớ phải cô đấy!

-Cái gì?

-Cái đầu cô ấy!

-Đầu tôi thì sao. Anh nói thế bố ai mà hiểu được!

-Thì là.. haiz. Việc gì tôi phải nhiều lời với cô nhỉ. Ngồi đó đi con nhỏ thúi. Sao lại ăn mặc như đàn ông thế kia. Làm tôi rước họa vào thân. Bực cả mình!!! Nếu nghĩ tôi bắt cóc thì tôi sẽ làm kẻ xấu luôn. hừ!

-Này. Anh đi đâu đấy. Ở lại đây trả lời tôi!!! Thả tôi ra.. AAAA!

Tôi kêu gọi trong bất lực nhưng tên đó đã đi ra ngoài mặc kệ tôi nói gì.

30phút sau...

-Anh lại vào đây làm gì?

-Tôi đưa đồ cho cô. À mà này, cô không phải là les đấy chứ?

-Tôi là les hay không thì ảnh hưởng gì đến anh. Tôi có lý do của mình. Anh là ai?

-Mệt cô quá. Tôi là người cứu cô khỏi bọn bắt cóc!

-Anh cứu tôi khỏi người đàn ông đeo kính đen hôm qua á?

Tôi ngước mắt hỏi tên đó..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!