Chương 22: Chap 22: Ngày quỷ quái

Lúc tôi đang loay hoay tìm cách liên lạc với Duy thì Lê đến.

Mặt tôi chợt tím tái. Dù sao thì Lê cũng đính hôn với Duy rồi, Lê lại biết rõ tôi là nữ, liệu cậu ấy có cho tôi một trận vì cái tội làm Duy thích không nhỉ???

-Bảo. hí hí hí

Lê bắt chuyện trước với tôi. Con nhỏ cười nham hiểm quá. Tôi lại lo lắng về số phận hơn. Tôi vừa trả lời vừa cười một cách e ngại.

-Hê hê. Gì thế Lê?

-Còn chuyện gì nữa! hihi

Lại cười rồi. Định làm gì đây không biết?

-Tớ xin lỗi Lê à. Tớ biết tớ sai rồi, xin cậu tha cho tớ!

Tôi xin bừa cho Lê tha. Ai ngờ...

-Hehehe. Xin lỗi cái gì hả Bảo. Tớ cảm cậu ơn còn không hết. HAHA. Tớ và Duy đã chấm dứt hôn ước rồi. Bây giờ tớ có thể tự do theo đuổi Khải Ca. :)))))

Trời đất, cái con nhỏ hám trai này. Tôi cứ tưởng nó đang định xử lý tôi chứ. Nghĩ lại Duy thật may mắn vì không cưới phải nó. Tôi cười rồi mặt nghiêm túc..

-Ờ. Tưởng cậu giận nên nói thế thôi.

-Ôi. Ôi trời. Nhìn cái mặt kìa. Thay đổi nhanh gớm. Ờm. Tớ không giận cậu đâu. hehe.

Con nhỏ này thật là.... haizzz

***

Khi học trên lớp xong, tôi không về nhà ngay mà chạy đến chỗ Duy. Vào nhà cậu ấy, tôi thấy Linh cũng đã về. Con bé vẫn tít mắt vui mừng chào đón tôi.

-Anh em đâu rồi Linh?

-Anh ấy nằm tự kỷ trong nhà ạ.

-Ừ. Để anh vào gặp cậu ấy có tý chuyện!

- Anh tìm anh ấy làm gì ạ? Em biết hết rồi. Tuy là anh trai em nhưng em không chấp nhận được anh ấy như thế!!!

-À. Cậu ấy không như vậy đâu em. Em cũng biết tính Duy mà!

-Xời. Chính vì là em gái anh ấy nên em mới càng thấy điều anh ấy nói hoàn toàn là thật đấy ạ!

-Thôi em ạ.. Cậu ấy...

-Anh đừng bao biện cho anh ấy nữa. Em ngẫm lại, hình như anh ấy gay thật ấy. Anh nhớ hồi bọn anh học quân sự không? Anh có nhớ lúc anh ấy tự nhiên buồn chán đúng lúc anh và chị Lê là một cặp không? Anh có nhớ... blah.. blah..

-Uhm. Thôi được rồi em. Cậu ta đâu rồi. Để anh vào xử!

Con nhỏ này lắm chuyện thật. Mà nó càng nói tôi càng cảm thấy tội lỗi. =.= Cậu ấy thương tôi nhiều thế sao?

Linh trả lời tiếp chen ngang suy nghĩ hỗn độn của tôi...

-Dạ. Vậy thì để em đi cùng giúp anh một tay.

Chúng tôi đến trước cửa phòng Duy...

-Ê. Ông anh bánh bèo. Mở cửa ra đi, anh Bảo đến đây này!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!