Đi biển, bọn con trai với bọn con gái trong lớp đều ăn mặc bikini sẹc xi lây đi. Mỗi tôi thanh niên nghiêm túc.
Phương Lê có nói với tôi , bọn con gái bảo là thật đáng tiếc khi trong dịp thế này mà không được nhìn body của tôi.
Haiz. Nhìn xong để các bạn choáng tập thể à?
***
Duy và tôi không xuống tắm nên rủ nhau xây lâu đài cát. Chúng tôi tạo nên hai công trình dở nhất chưa từng thấy. Xong rồi lại còn chụp ảnh và đăng lên facebook để khoe nữa chứ.
-Ê, thử thuyết trình về cái lâu đài kinh dị của cậu xem nào?
Tôi lấy tay gãi cằm, tỏ ra nguy hiểm, rồi hỏi cậu ấy. (Làm như công trình của tôi đẹp lắm :))))
-Đây là cổng ra vào và tường thành vững chắc...
-Nhìn chả giống..
-Giống!
-Ừ thì giống. Nói tiếp đi!
-Đây là các phòng to nhỏ lớn bé, gồm có phòng chăn ngựa, phòng cho người hầu... bla.. blah.. Và đây... phòng hoàng tráng nhất là của đức vua. Chính là tớ... hehhee
-Tự sướng hả ngài? Lâu đài gì là lạ hoắc.
-Sao?
-Sao có phòng đức vua mà không có hoàng hậu, hoàng tử... thế?
-Tớ đã lấy vợ đâu. Nên chả cần! :D
-Ờ.
-Mà. Chắc tớ ở thế suốt đời không lấy vợ luôn á. Khi đấy, lâu đài của tớ sẽ xây thêm một phòng, cậu sang ở chung nhé!
-Đùa à. Tớ còn phải lấy vợ. Hơi đâu sống cùng với cái thằng không muốn lấy vợ. : D :))))
~(Tôi chém gió cũng mạnh miệng ghê. Lấy vợ cơ đấy. hì hè)
- Bạn bè thì một đứa không lấy thì đứa kia cũng thế chứ. Sang vương quốc của tớ đi. Tớ cho cậu chức cận thần. Hê hê
-Còn lâu. Nhìn cái lâu đài của tớ đây, nó cũng hoành tráng nhá.
-Ờ. Thế thôi.
Nghe cậu ấy trả lời câu sau khá buồn buồn. Như mấy lần trước chắc tôi đã đem Lê vào cuộc trò chuyện(Đại loại như "đi mà bảo Lê nhà cậu sang sống với cậu") Nhưng có lẽ người cậu ấy thích là một ai đó mà tôi cũng không biết nữa chứ không phải Lê. Chỉ biết bây giờ, tôi là người bạn như hình với bóng trong cuộc sống của cậu ấy. Thế là đủ.
Chơi chán, chúng tôi cùng thi chạy dọc trên bãi biển. Chạy như thế giới này chỉ có chúng tôi vậy. Kể ra cậu ấy cũng chạy nhanh kinh. Chân dài mà, tôi chạy theo đứt cả hơi.
-Hừ.. D.. ừng...D.. ừng... lại cậu ơi...C.. hạy mệt .. quá!!!
Chúng tôi nằm bệt trên bãi biển.. Từ xa, một màu ửng hồng của mặt trời lúc xế chiều hiện lên như nằm gọn trên bãi biển...
Đẹp.. Đẹp quá!
Cảm xúc lúc này của tôi thật ấm áp..
-Ê. Cậu bị dị ứng với nước biển thật à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!