Cái tên Ca Ca chết bầm này. Quản tôi như bố mẹ tôi vậy. Tôi thích Duy đấy. Hừ. Ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới à?
***
Chiều hôm đó....
Ngồi ở nhà tôi cứ bồn chồn kiểu gì ấy. Chi bằng tôi đến nhà Duy xem cậu ấy thế nào.
-Alo. Duy à. Tớ đến nhà cậu chơi nhé!
-Ừ. Tớ ngồi một chỗ, chán chết đây!
Tôi mạnh dạn nhắn tin đến nhà cậu ấy chơi......
Vừa vào đến cửa. Tôi đã được chào đón bởi nụ cười xinh xắn của Linh.
-Helu em! Anh trai yêu dấu của em đâu rồi?
-Anh ý nằm trong phòng ạ. hihi
- Cảm ơn em!
Tôi đi chầm chậm, tính vào hù cậu ấy.
-BUZzzz!!! Cậu đang làm gì thế? :D
-Tớ vẽ vời tý thôi...
-Cậu vẽ người à?
Tôi chỉ vào bức tranh của Duy.
-Ừ thì.... Tớ vẽ nhưng không được như tưởng tượng.
Duy định lấy vải tấp cái bức tranh kia lại nhưng bị tôi lôi ra xem.
Các bạn đang nghĩ Duy vẽ đẹp lắm phải không?
Ngừng tưởng tượng đi, nhìn chả khác gì tranh kinh dị. Cái khối tròn tròn kia chắc là khuôn mặt. Kia chắc là cái mắt. Nói chung là đầy đủ bộ phận nhưng gây nhức mắt người xem.
-Cậu thấy thế nào? Giống không?
Mắt cậu ấy long lanh nhìn tôi.
Trời đất... Tôi đành ngậm đắng nuốt cay trả lời cậu ấy.
-Đ.... ẹp! G... iống!
Tôi buột miệng nói. Nhưng mà cậu ấy đang nói giống cái gì thế nhỉ?
-Tớ biết mà. Giống cậu như đúc. Hahaha!
RẦM!!!
Ô mai chúa. Cậu ấy bảo bức tranh này giống tôi.
Tôi cười như mếu. Nhìn hình ảnh người không ra người, ma không ra ma thế kia mà lại bảo giống hệt tôi.
Nhưng mà khi nghe cậu ấy bảo là vẽ tôi, nên tôi thấy vui vui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!