-Ờ... Thế cậu biết ai rồi à?
-Tớ thấy Duy. Còn người kia nữa là ai?
...
*****
-Chào bạn!
Duy chào tôi một cách lịch sự, chẳng giống với cậu ấy thường ngày chút nào. Cậu ấy mặc bộ ple màu đen chỉnh chu. Khuôn mặt toát ra khí chất lạnh lùng, thật là man và đẹp troai, khác xa với kiểu hâm hâm nửa vời khi chơi với bọn tôi lúc ở trường.
-Con bé xinh đẹp thật đấy! Ông bà thật may mắn!
Bố mẹ cậu ấy khen tôi đấy. hihi
-Cậu nhà cũng có nhan sắc thật phi phàm...
Bố mẹ tôi cũng khen lại cậu ấy..
-Hai đứa làm quen với nhau đi...
-Chào cậu. Tớ tên là Vi Hoàng Anh Duy.
-Xin chào. Tớ là Mai Bảo Ngọc...
"Giọng nói này... Con người này, làm mình có cảm giác quen thuộc quá!"...
- Chúng ta gặp nhau rồi thì phải. Trông cậu rất quen!
Duy bất chợt hỏi làm tôi chột dạ..
-Hì. Tớ chưa gặp người lạ bao giờ. Chắc cậu nhầm rồi. Tớ đi lại đây một lúc, nói chuyện với cậu sau...
-Ờ...
Tôi sợ Duy phát hiện nên đã chuồn đi chỗ khác.
Một lúc sau, khi quay lại nhìn, tôi thấy Duy và bố mẹ cậu ấy đang nói chuyện vui vẻ với Lê... Trông họ thật đẹp đôi.
Cũng phải rồi, họ đã đính hôn...
Nhưng nghĩ đến đây tôi thấy buồn trong lòng. Tôi chẳng là gì với cậu cả..
Tôi vội vàng quay người đi chỗ khác để không thấy họ nữa thì vô tình đụng phải người nào đó...
Hình như là con trai.
Từ từ ngước lên...
Tôi thấy Khải Ca nở nụ cười dịu dàng trước mặt..
-Cậu không sao chứ?
-À.. Tớ không sao..
Hôm nay xúi quẩy quá. Toàn gặp bạn bè thế này, chắc tôi phải chuồn thôi, cứ đà này sớm muộn gì cũng lòi đuôi chuột...
-Bảo ......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!