Lúc cậu ấy hát...
Cậu ấy cứ nhìn tôi.
Trời ạ. Đừng như thế chứ.
Cậu đang làm trái tim ngây thơ trong sáng của tôi tan chảy đấy biết không?
Tất nhiên tôi tự biết rằng cậu ấy sẽ chẳng bao giờ thích mình. Dù tôi có ảo tưởng sức mạnh rằng tôi "đẹp trai, baby, cute" thì đối với cậu ấy tôi vẫn chỉ là một đứa bạn, một đứa con trai ẻo lả không hơn.
Giọng hát của cậu ấy như thôi miên người ta vào ảo giác. Như xúc cảm của tôi lúc này. Cảm giác như cậu đang giành bài hát đó cho tôi vậy.
****
-Hay lắm Duy ạ!
-Duy hát hay dã man con ngan!
Tôi với Hạo tấm tắc khen Duy.
Cậu ấy cười hì hì một cách sung sướng. Không khen thì thôi, khen một cái thì ối dời ơi, hết cả duyên luôn!
****
Thế là năm ngày học quân sự đáng nhớ đã qua đi, chúng tôi lại trở về những tháng ngày học hành bình thường như trước.
Bây giờ tôi lại có thêm một người bạn thân tốt bụng lắng nghe mọi chuyện của tôi
- em yêu danh nghĩa, Phương Lê.
*****
"Anh Hạo. Hì hì
-Có chuyện gì vậy Linh? Duy đang ở trong lớp kìa! Để anh gọi nó ra!
-Không đâu ạ. Em đang tìm anh cơ mà!
-À. Hi. Em tìm anh có việc gì thế?
Hạo xoa đầu ngượng nghịu vì được người đẹp đích thân tìm mình.
-Em nhờ anh một việc được không?
-Hihi. Việc gì cũng được. Duy là bạn tốt của anh. Em cũng xem như là em gái anh!
-Thật chứ ạ? Nhờ việc này em ngại lắm!
-Em cứ nói đi!
-Anh có thể giúp em quen anh Bảo được không? Anh Duy không chịu giúp em!
-Cái này...
-Sao? Em biết ngay mà. Anh không giúp được phải không?
-Uhm. Anh sẽ giúp em!
-Hihi. Anh Hạo thật tốt bụng quá
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!