Chương 11: Chap 11: Có lẽ là thích nhau :)))~

-Sao.. lại gọi cậu ấy là chồng?

Duy hỏi Lê. Cậu ấy nghe vậy nháy mắt nhìn tôi. Lại còn sà vào lòng tôi, ôm tôi như ôm một con thú cưng.

-Cái này phải hỏi Bảo ý. Hí. hí. hí

Tài đóng kịch của Lê làm tôi phục sát đất luôn. Thôi thì tôi cũng cố gắng phối hợp.. Trả ơn cậu ấy tí tẹo có sao.

-Hì. Hôm qua tớ mới nhận ra Lê là người quan trọng. Từ nay cậu ấy là người yêu của tớ. Cậu thấy sao?

Tôi nói mà trong lòng cảm thấy buồn cười.

-Uhm. Chúc mừng hai người... Tớ chỉ đến đây để thấy cậu vẫn ổn... Tớ đi đây...

Câu trả lời của Duy làm tôi cảm nhận được điều gì đó...

-Này cậu đi luôn à?

-Uhm... Tớ phải đi để học tiếp thôi. Vẫn còn 2 ngày rưỡi nữa.

Duy đi chầm chậm ra phía ngoài cửa. Cậu ấy buồn buồn sao ấy... Tôi suy nghĩ phức tạp hóa vấn đề chăng?

Hay vì tôi đùa quá chớn? Cậu ấy thích Lê ư? Là hôm trước tôi nghĩ nhầm cậu ấy gay?

Nhìn từng nhịp bước chân của Duy. Những câu hỏi trong lòng tôi cứ dồn dập hiện lên. Tôi lo lắng cho người con trai đó, lo cậu ấy sẽ như thế nào ngay cả khi cậu ấy chỉ im lặng ...

-Duy à!!!

Cậu ấy khựng lại mà không nghoảnh mặt về phía tôi. Hơi bị buồn rồi đấy..

-Chuyện gì vậy?

-À thì... Cảm ơn cậu...! Cậu học tốt nhé!

-Ừm...

Tiếng nói của cậu ấy nhẹ nhàng như gió thoáng qua, tưởng chừng như tôi chưa nghe thấy điều gì cả...

Duy cứ thế mà đi, còn tôi vẫn ngồi đây với Lê trong sự thờ thẫn...

-Lão Duy lạ thật. Bây giờ thì im im. Tối qua thì làm loạn cả lên. Lão làm tớ phát mệt, suýt nữa là cậu bị lộ đấy Bảo à!

-Cậu thử kể xem.

-Hôm qua lão cứ đòi xông vào cứu cậu. Còn dọa sẽ giết tớ nếu không cho lão ý vào. May mà người nhà cậu đến sớm, nếu không thì tèo rồi.

-Uhm. Bạn bè nên như thế đấy!

****

-Bảo có sao không Duy?

-Cậu ta thì làm sao được. Lại còn vui vẻ hơn ấy chứ!

-Vậy thì may quá!

....

-Không có Bảo chả thấy vui nữa Duy nhỉ. Chán! Haizzzz

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!