Chương 9: Cuộc di cư bất đắc dĩ

17h00, ở nhà nó:

_Ông trời ơi, sao ông bất công với thế? huhuhuhu

_Cô chủ ơi, cô có bạn đến thăm nè cô chủ.

-cô quản gia gõ cửa phòng nó nói.

_Ai vậy ta? Chắc là Minh và Lam.

_Dạ, người ở dưới là một thiếu gia ạ!

_THIẾU GIA, không lẽ... là... là... HẮN.

- nó vội vàng chạy xuống vàAHHHHHHHHH

Và cái cảnh tượng đáng sợ đang ập vào mặt nó. Hắn và mẹ nó đang ngồi nói chuyện trong phòng khách.

_Kìa con, sao con chưa dọn đồ?

_Dọn đò gì hả mẹ?

_Thì dọn đồ qua nha cậu Phong ở trong 3 tháng. Cậu Phong đã nói ẹ nghe rồi, con không cần phải lo lắng đâu!

_Anh... đã nói gì với mẹ tôi thế???

_Thì chỉ nói sự thật thôi. Không phải chiều nay cô nhờ tôi giúp cô ôn thi cho cô sau. Nhưng mà, nếu tôi qua nhà cô hay cô qua nhà tôi thì tốn thời gian lắm, thay vì, cô qua nhà tôi ở luôn, để có nhiều thời gian ôn thi hơn lại còn tiện nữa chứ.

Nó buồn bã lết lên phòng thu dọn quần áo. Nó biết nếu nó không đi thì hắn sẽ kể ẹ nó nghe hết, đành phải làm theo thôi!

_CÁI TÊN CHẾT TIỆT, TÔI THỀ TÔI SẼ TRẢ THÙ!!!!!!!!!!!

_Nè, sao cô lâu quá vậy.

_Chờ chút, gần xong rồi.

- thật ra thì nãy giờ nó đã thu xếp hết rồi, và giờ nó đang nằm trên giường chơi game, chỉ muốn kéo dài thời gian thôi mà.

15 phút sau:

_Chịu ra rồi sau, không chết luôn đi.

_Bây giờ có đi không? Lẹ giùm cái.

Nó ra ngoài cổng đứng đợi và....

_GÌ THẾ??

_Xe chứ gì?

_Tôi biết. Nhưng đây... đây... đây là... MOTO MÀ.

_Nè, moto thì sao chứ! Cô đi không, không thì đi bộ đi.

Đành phải vậy thôi, từ dó tới giờ, nói ghét nhất là đi bộ.

_An toàn không đây.

Hắn im lặng, không trả lời nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!