Chương 32: Bốn ông thầy bất đắc dĩ

_Được rồi, được rồi. Trò đã có, nhóm cũng chia xong rồi…Bây giờ xuất phát được chưa? – Minh

_Đội nào câu nhiều hơn thì thắng sao? – hắn

_Ừ…phải có hình phạt gì đó cho đội thua chứ. Phạt gì thì được ta? – Lam

_Thế này đi…tận dụng mấy con cá luôn. Sao khi câu cá xong thì tụi mình sẽ đem nướng…đội thua phải có trách nhiệm nướng số cá đó. Còn ba đội thắng thì…ngồi chơi, hoặc đi đâu đó…Được không? – Khôi

_Ờ…ha, cũng hay đó. Nhưng mà…đội thua phải ăn ít hơn đội thắng…vậy thì thú vị hơn. – Lam

Vậy là tụi nó bắt đầu hành trình câu cá, không biết có làm nên trò chóng gì không nữa. Dù sao cũng chưa bao giờ câu cá mà. Không biết được đến 3 con không nữa…haizzz

_Này…không phải cô nói chung đội với tôi thì…thua là cái chắc. Sao giờ lại chọn tôi…mà không phải là Khánh?

_Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ không muốn Khánh nghĩ là tôi có tình cảm với Khánh nên mới chọn anh thôi. Hiểu chưa? Còn anh, không phải là anh không muốn cùng đội với tôi sao?

_Ờ…thì…tôi không muốn ai đó hiểu lầm…tôi còn thích Candice thôi.

_Ai đó…. là ai nào?

_Là ai thì cô tự biết

_Xí…không nói thì thôi, tôi cũng không có hứng thú.

_Thật sao?

_Thật thật thật cái con khỉ, lo câu đi kìa…nói hoài, cá chạy hết.

_Ờ….

Hai tiếng sau

_Ái, mệt chết đi được. Nãy giờ mà thu hoạch của bốn đội chỉ có tổng cộng 5 con…hơi – Minh

_Cũng được rồi mà…câu nhiều quá. Làm sao ăn hết. 8 đứa ăn 5 con cá…không chừng dư nữa là….

_Vậy…tổng kết lại…. Khánh và Can được 2 con, Minh và Tuấn cũng hai con, còn mình và Khôi thì 1 con thôi.. Nhưng mà, đỡ hơn đội của ai kia…chả được con nào, hahahaha.

_NÈ…CƯỜI GÌ MÀ CƯỜI, KHÔNG CÂU ĐƯỢC THÌ NƯỚNG CÁ THÔI…LÀM GÌ MÀ SỢ…CÒN ANH NỮA – nó quay qua nhìn hắn – ĐÃ NÓI CHUNG ĐỘI VỚI ANH THÌ SẼ CHẲNG ĐƯỢC TÍCH SỰ GÌ RỒI MÀ!

_VỪA PHẢI THÔI CHỨ! KHÔNG PHẢI TẠI CÔ CỨ LẢI NHẢI HOÀI LÀM CÁ BƠI ĐI HẾT THÌ CŨNG ĐƯỢC 5 CON RỒI ĐÓ. CÒN NỮA, CHƯA THẤY AI NHƯ CÔ…NGỒI ĐÓ THÌ CỨ THAN LÀ CHÁN…LẤY MẤY CỤC ĐÁ QUĂNG XUỐNG HỒ NỮA CHỨ. CÓ AI NHƯ CÔ KHÔNG CHỨ… ĐÚNG LÀ ĐẦU HEO MÀ, HỨ

_TRỜI ƠI…

- đồng thanh

_Gì chứ…tại…tại anh câu mãi mà không được con nào thôi. Anh ngồi câu gần một tiếng rữa mà vẫn chả có con cá nào…nữa tiếng sau tôi mới chán…cũng biết trước là sẽ không có con cá nào cắn câu…nên mới NÉM ĐÁ giải sầu thôi.

_Ồ…

- Lại đồng thanh

30 phút sau

_Phải không vậy trời, có năm con cá thôi mà nãy giờ vẫn chưa xong…Mấy cái đứa đó nữa, bạn bà gì mà lại như vậy…đi chơi "bồ" hết trên rồi…ĐÚNG LÀ TRỌNG SẮC KHINH BẠN MÀ. – nó

_Còn Khánh mà – Khánh đột nhiên đi lại

_Hả?...ờ…Khánh – nó ngạc nhiên khi Khánh bước đến – Khánh không đi chơi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!